» Breaking News | Tin Mới |
Việt kiều về nước mua vé business, không ngờ bị Việt Cộng đẩy xuống ngồi hạng bét, nguyên nhân thật hăi hùng
New Tab ↗
|
Trong lần về nước ngắn ngủi này, gia đ́nh ḿnh đă lên kế hoạch từ nhiều tháng trước cho chuyến du lịch gia đ́nh tới Đà Nẵng. V́ ba mẹ đă lớn tuổi, em vợ ḿnh cẩn thận mua vé hạng Thương gia của Vietnam Airlines từ hơn 1 tháng, thanh toán đầy đủ, có mă đặt chỗ, số ghế rơ ràng. Nói nôm na: tiền đă trả, chỗ đă chọn, tinh thần đă “thương gia” sẵn sàng… chỉ chờ ra sân bay là bay.
Nhưng tới quầy làm thủ tục ở Tân Sơn Nhất cho chuyến bay đi Đà Nẵng, câu mở màn lại là: “Không t́m thấy vé.” Nghe nhẹ nhàng như gió thoảng, mà rơi đúng vào tim người đă trả tiền thật. Nhân viên đưa ra hàng loạt lư do ṿng vo: nào đổi tàu bay, nào lỗi hệ thống, nào phải chờ xác minh… cứ như vé của ḿnh đang đi du lịch ṿng quanh máy chủ, chưa kịp về tới quầy check-in.
T́nh huống kéo dài cho tới khi chỉ c̣n khoảng một tiếng trước giờ cất cánh. Và cuối cùng, gia đ́nh bị đặt vào “bài toán phút 89”: 1) dời sang chuyến 17h (nhưng vẫn… chưa chắc có đủ ghế Business như đă mua), hoặc 2) giữ chuyến đúng giờ nhưng hạ hạng xuống “cao nhất có thể”. Đi với ba mẹ lớn tuổi, không ai muốn căng thẳng thêm hay kéo dài chờ đợi, em ḿnh đành chọn phương án 2. Kết quả: cả nhà bị đẩy xuống ghế phổ thông, lại c̣n gần cuối khoang.

Điều khó chấp nhận nằm ở chỗ: sau đó hệ thống vẫn xác nhận gia đ́nh đă thanh toán vé Thương gia, nhưng ghế Business th́ “không c̣n”, và việc chuyển từ Business xuống Economy diễn ra mà không hề có thông báo hay thỏa thuận trước ngày bay. Nó không c̣n là “sự cố kỹ thuật” kiểu trễ giờ vài phút; mà là đổi hạng ghế đă bán – đă thu tiền – nhưng hành khách chỉ được biết ở phút chót, trong thế gần như không c̣n lựa chọn.
Phiếu thu ghi Business, thẻ lên máy bay lại ghi Economy: cười không nổi
Cái cảm giác bức xúc nó không chỉ nằm ở trải nghiệm, mà c̣n nằm ở… giấy tờ. Một bên là phiếu xác nhận/phiếu thu thể hiện hạng Thương gia (hạng D – Business Classic), bên kia thẻ lên máy bay lại nổi bật ḍng “Economy Class”. Người ngoài nh́n vào sẽ tưởng gia đ́nh ḿnh đang chơi tṛ “đố bạn t́m điểm sai”: sai ở đâu? Sai ở hạng ghế. Sai luôn ở tâm trạng.
Mà khổ nhất là đi với người lớn tuổi: không ai muốn đứng tranh luận tới cùng khi thời gian cất cánh đếm ngược, bụng đói, chân mỏi, tâm lư căng. Nên nhiều người đọc xong mới thở dài: “Chắc v́ đi với ba mẹ nên mới phải chấp nhận, chứ đi một ḿnh là làm căng tới cùng.”
Cộng đồng mạng đoán già đoán non: Overbook? VIP phút chót? Hay “lỗi hệ thống” kiểu khó nói?
Bên dưới câu chuyện, phần b́nh luận đúng nghĩa là “họp khẩn cấp”. Nhiều ư kiến nghi vấn đây là t́nh trạng oversold/overbook: “Một hạng ghế bán cho nhiều người, tiền thu đủ, c̣n quyền lợi khách hàng th́ kệ…” Người khác th́ nói thẳng: “Nếu hạ hạng ghế th́ phải thanh toán chênh lệch chứ?” Có người mạnh miệng hơn đề nghị “khởi kiện”, “yêu cầu xin lỗi”, “bắt đền full refund”, hoặc ít nhất phải có lời giải thích đàng hoàng.
Một luồng khác lại cho rằng khả năng có khách “ưu tiên phút chót” nên ghế Business bị thu xếp lại: “96,69% là có tai to mặt bự nào sát giờ bay tới, hăng phải nhường.” Có người c̣n đùa mà như thật: “Lên máy bay nh́n khu business coi có gương mặt quan chức nào không.” Dĩ nhiên đó chỉ là suy đoán của cư dân mạng, nhưng nó cho thấy một sự thật: khi hăng không minh bạch, khoảng trống thông tin sẽ được lấp bằng… nghi ngờ.
Cũng có ư kiến bênh vực theo hướng thận trọng: đừng vội gọi hăng “lừa đảo” khi chưa đủ dữ kiện, v́ hăng lớn thường có quy tŕnh xử lư, kênh khiếu nại và chính sách bồi thường; muốn chê th́ chê đúng sự việc, đúng quy tŕnh. Nhưng ngay cả nhóm này cũng thừa nhận: cách xử lư tại quầy, cách “ṿng vo” và đẩy hành khách vào thế đă rồi là điều rất khó chấp nhận.
Đáng chú ư, nhiều người kể trải nghiệm tương tự: bị đổi ghế đă mua, bị delay liên tiếp mà thông báo thiếu nhất quán, bị cân hành lư xách tay rồi “hù dọa”, thậm chí có người nói hăng hủy chuyến và hứa hoàn tiền nhiều lần rồi… im luôn. Những chuyện đúng sai từng vụ c̣n cần kiểm tra, nhưng khi quá nhiều người cùng có cảm giác “bị coi thường”, đó là dấu hiệu dịch vụ đang có vấn đề.
Vé đă trả tiền th́ không thể “mất ghế”: tối thiểu phải minh bạch và bồi hoàn ṣng phẳng
Đi máy bay, ai cũng hiểu có những t́nh huống bất khả kháng: đổi tàu bay, thay cấu h́nh ghế, trục trặc vận hành… Nhưng “bất khả kháng” không đồng nghĩa với “được quyền im lặng tới phút chót”. Cái khách cần không phải lời xin lỗi kiểu cho có, mà là ba thứ rất cơ bản: thông báo sớm, lựa chọn rơ ràng, và bồi hoàn/đền bù minh bạch.
Nếu đă mua Thương gia mà bị hạ xuống Economy không tự nguyện, th́ chuyện hoàn tiền chênh lệch (hoặc phương án bồi thường phù hợp) phải là điều hiển nhiên. Và quan trọng hơn: phải nói rơ v́ sao, ai quyết định, quyết định lúc nào, v́ sao không thông báo trước. Khách hàng không ngại sự cố; khách hàng ngại nhất là cảm giác ḿnh bị đẩy vào thế “chấp nhận hay bỏ chuyến”, đặc biệt khi đi cùng người già và lịch tŕnh gia đ́nh đă sắp sẵn.
Câu chuyện này v́ vậy không chỉ là chuyện một chuyến bay, mà là chuyện niềm tin. Hăng hàng không quốc gia mà để hành khách rơi vào cảnh “cầm Business lên quầy, bước ra cầm Economy” th́ dù có giải thích thế nào, người ta vẫn thấy… mệt.
Kết lại bằng một câu hơi buồn cười mà nhiều người đồng cảm: đi Thương gia không phải để khoe, mà để ba mẹ đỡ cực. Vé Thương gia biến thành ghế phổ thông gần cuối máy bay, cái “đổi hạng” này không chỉ đổi chỗ ngồi—nó đổi luôn cảm xúc của cả chuyến về quê.
FROM VIETNAM
|
|
4 Replies | 3,452 Views |
Dec 27, 2025 - 12:05 AM - by Gibbs
|
Chính quyền Trump muốn trục xuất khoảng 100.000 người gốc Việt khỏi Mỹ
New Tab ↗
|
Người ta nói về một con số như nói về một cơn băo: khoảng 100.000 người gốc Việt có thể bị cuốn vào làn sóng trục xuất mà chính quyền Trump muốn đẩy nhanh. Con số ấy đi từ bản tin ra tới bàn ăn, từ quán phở sang tiệm nail, từ những nhóm chat gia đ́nh cho đến những cuộc gọi lúc nửa đêm.
Hai nhóm người, hai “cánh cửa rủi ro” khác nhau
Nhóm thứ nhất là người Việt không có giấy tờ, ước tính trên 90.000. Họ có thể là người quá hạn visa, nhập cảnh rồi ở lại, hoặc rơi vào t́nh trạng “không giấy tờ” v́ nhiều lư do mà đời sống nhập cư vốn phức tạp hơn một ḍng chữ trên hồ sơ. Đây là nhóm đông, và v́ đông nên nỗi lo lan rất nhanh: chỉ cần một đợt siết, cộng đồng đă cảm giác như cả khu phố bị gọi tên.
Nhóm thứ hai là những người đă có “final order of removal” — tức lệnh trục xuất đă hoàn tất về mặt pháp lư. Tính đến tháng 11/2024, số người bị ICE xếp theo quốc tịch Việt Nam trong nhóm này là khoảng 8.675. Điều khiến câu chuyện trở nên cay đắng là: con số này không đơn giản là “người nhập cư lậu”. Nhiều người trong đó đă sống ở Mỹ rất lâu, từng có quy chế hợp pháp, nhưng rồi một biến cố pháp lư, một hồ sơ bị đẩy đến đoạn kết, và cuộc đời bỗng rơi vào trạng thái “đă có phán quyết”.
8.675 lệnh trục xuất: nỗi đau của những người “đến từ trước 1995”
Điểm khiến cộng đồng chấn động nằm ở một chi tiết: rất nhiều người trong nhóm có lệnh trục xuất là những người đến Mỹ từ trước năm 1995. Nhiều trường hợp là tị nạn sau chiến tranh, sống vài chục năm, dựng lại cuộc đời từ hai bàn tay, có gia đ́nh, có con cái là công dân Mỹ.
Trong một thời gian dài, việc trục xuất nhóm đến trước 1995 từng bị “khựng” v́ ràng buộc thỏa thuận và v́ một thực tế khó nói thẳng: Việt Nam không dễ cấp giấy thông hành. Khi “cửa nhận lại” không mở rộng, dây chuyền trục xuất cũng khó chạy nhanh.
Nhưng cục diện đổi tông khi chính sách siết chặt quay lại. Đáng chú ư, từ tháng 6/2025, các tổ chức pháp lư và vận động cộng đồng ghi nhận ICE đă rút lại cách xử lư “thường thả sau 90 ngày” đối với nhóm người Việt đến trước 1995 có lệnh trục xuất. Điều đó đồng nghĩa: nguy cơ bị giam lâu hơn và bị đưa lên chuyến bay cao hơn — một kiểu áp lực không ồn ào nhưng đủ làm người ta mất ngủ.
“Nút thắt” không phải là ṭa án — mà là giấy thông hành
Trục xuất không chỉ là kư một tờ giấy. Muốn đưa một người lên máy bay, Mỹ cần quốc gia nhận lại xác nhận và cấp giấy tờ.
Và đây là chỗ mọi thứ có thể “tăng tốc”: vào cuối tháng 2/2025, có thông tin cho thấy Việt Nam đă cam kết phản hồi nhanh hơn các yêu cầu trục xuất, xử lư giấy tờ trong khung thời gian ngắn hơn trước, sau khi phía Mỹ gây sức ép bằng các biện pháp kinh tế/visa. Khi “nút thắt giấy tờ” loosen ra, dây chuyền c̣n lại chạy nhanh hơn rất nhiều.
Một chi tiết đáng suy nghĩ: trước đó, nhịp trục xuất người về Việt Nam không phải lúc nào cũng lớn; có giai đoạn cả năm chỉ vài chục trường hợp. Nhưng khi cơ chế giấy tờ thay đổi, nhịp trục xuất có thể khác hẳn — và cái “khác” ấy, cộng đồng thường chỉ cảm nhận rơ khi đă có người bị gọi tên.
V́ sao chính quyền muốn “trục xuất nhanh gọn”?
Với chính quyền Trump, trục xuất không chỉ là chính sách — nó là thông điệp. Thông điệp gửi tới cử tri: “Tôi làm thật.” Thông điệp gửi tới các nước: “Không nhận công dân về th́ sẽ có giá phải trả.” Và thông điệp gửi tới người nhập cư: “Hệ thống không c̣n chậm chạp như trước.”
Khi số người bị giam tăng, khi thủ tục bị đẩy nhanh, và khi cả phương án đưa người sang “nước thứ ba” cũng được đem ra thử nghiệm trong một số vụ việc gây tranh căi, nỗi lo trong cộng đồng gốc Việt không c̣n là chuyện “nghe cho biết” nữa. Nó trở thành cảm giác rất thật: sáng mở mắt ra, điện thoại rung lên, ai đó nhắn vội một câu lạnh sống lưng: “Ông X bị bắt lại rồi.”
Và thế là, giữa nước Mỹ rộng mênh mông, có những phận người bỗng thấy ḿnh đứng trước một cánh cửa vô h́nh: không biết ngày nào nó sẽ mở, và khi mở ra… th́ là để bước tiếp, hay để bị đưa ngược trở về nơi đă rời đi từ mấy chục năm trước.
|
|
4 Replies | 3,440 Views |
Dec 21, 2025 - 1:53 AM - by Gibbs
|
Melissa Trần – Tâm thư từ Việt Nam của cô chủ tiệm nail bị trục xuất
New Tab ↗
|
Tâm thư người mẹ Việt bị trục xuất
Từ Việt Nam, cô Melissa Trần – một chủ tiệm nail từng sống ở Mỹ 32 năm – gửi đến cộng đồng lá thư đầu tiên sau ngày bị trục xuất. Trong những tấm h́nh mới, người ta thấy cô tập đi xe máy điện trên đường phố, tự tập cho ḿnh thói quen mới, nhịp sống mới, thứ mà cô gọi là “b́nh thường”. Nhưng phía sau hai chữ b́nh thường ấy là cả một khoảng trống mênh mông trong tim, v́ bầy con nhỏ và người chồng tên Danny vẫn c̣n ở bên kia Thái B́nh Dương, bỗng dưng phải học cách sống thiếu mẹ, thiếu vợ.
“Tôi phải rời đất nước mà tôi coi là quê hương”
Trong tâm thư, Melissa viết rằng giờ này hầu như mọi người đều biết cô không c̣n ở Mỹ nữa. Cô buộc phải rời căn nhà nhỏ, rời tiệm nail từng gầy dựng, rời Danny và các con, rời đất nước mà cô coi là quê hương suốt 32 năm. Chuyến bay về Việt Nam dài, mệt mỏi, vừa là hành tŕnh thể xác vừa là cuộc di cư đầy đau đớn trong tâm hồn. Đặt chân xuống phi trường, cô vẫn c̣n choáng váng, nhưng ít ra có một điều đă khác: cô không c̣n phải sống trong nỗi lo sợ mỗi lần đi tŕnh diện với cơ quan di trú. Cô đang cố gắng tập quen với cuộc sống mới, nhưng mọi thứ ở Việt Nam đều vừa quen vừa lạ, như một giấc mơ cũ bị lật ngược. Cô thú nhận ḿnh rất cô đơn, và mỗi giây phút trôi qua đều khiến nỗi nhớ Danny cùng các con siết chặt thêm trong ḷng.
Giọt nước mắt ở Louisiana và câu Kinh Thánh định mệnh
Trước khi bị đưa lên máy bay, Melissa bị giữ tại Louisiana chờ chuyến bay về Việt Nam. Những ngày cuối cùng trên đất Mỹ, cô sống trong một không gian chật hẹp, thời gian dài như bất tận. Ở đó, cô gặp một người phụ nữ tên Nikki, người đă đưa cho cô cuốn sách “Next to the last vein”. Thoạt đầu, nh́n b́a sách về đề tài nghiện ngập, Melissa không muốn đọc, v́ tâm trí cô đă quá mệt mỏi, chán chường. Nhưng rồi, giữa sự cô độc và tuyệt vọng, chẳng có việc ǵ để làm, cô mở sách và lật từng trang. Trong lúc đang rơi vào đáy sâu của lo âu, cô bắt gặp câu Kinh Thánh Jeremiah 29:11 nói rằng: Thượng Đế định cho con người những kế hoạch b́nh an, không phải tai họa, để ban cho họ một tương lai và niềm hy vọng. Ngay khoảnh khắc ấy, Melissa kể rằng một sự b́nh an lạ lùng bỗng tràn vào tim. Cô khóc, nhưng là những giọt nước mắt của người vừa bám được vào một chiếc phao giữa biển đời chao đảo. Cô tin rằng Thượng Đế đă trả lời những lời cầu xin thầm lặng của ḿnh, đă nói chuyện với cô qua những ḍng chữ đó, để từ đó cô đủ can đảm đi tiếp, dù chẳng biết phía trước là ǵ.
Lời cảm ơn và lời xin lỗi gửi cộng đồng Việt tại Mỹ
Trong tâm thư, Melissa gửi lời cảm ơn đến từng người đă ủng hộ, cầu nguyện, an ủi cô và gia đ́nh trong suốt thời gian căng thẳng trước khi bị trục xuất. Cô nhớ lại những lần gặp gỡ chóng vánh khi được tạm về nhà, những cái ôm vội, những lời dặn ḍ chưa dứt. Cô xin lỗi nếu trong quá khứ đă vô t́nh làm ai tổn thương, đă có lời nói hay hành động không phải. Những kỷ niệm với bạn bè, đồng hương, khách quen ở tiệm nail – từ những câu chuyện đời thường ở bàn manicure đến những tâm sự thầm kín – giờ đây trở thành hành trang tinh thần để cô bước vào chương đời mới. Melissa nói rằng cô không biết tương lai sẽ ra sao, cũng không dám hứa điều ǵ, chỉ mong một ngày nào đó có thể gặp lại cộng đồng, gặp lại khách hàng, gặp lại những gương mặt thân yêu mà cô gọi là “gia đ́nh lớn” của ḿnh trên xứ người. Lời cô cầu xin bây giờ giản dị: xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho Danny và các con, v́ chúng đang phải tập sống trong căn nhà vắng bóng mẹ, và cho chính cô – đủ sức mạnh để chấp nhận chương mới đời ḿnh.
Mạng xă hội: nơi chia sẻ, an ủi và cả phán xét
Câu chuyện của Melissa được đăng tải trên một trang dành cho giới làm nail, kèm theo lời giới thiệu của hăng American Gel Polish và những ḍng thông tin “call/text for nail supply” quen thuộc. Từ đó, hàng loạt b́nh luận đổ về, tạo nên một bức tranh rất thật về tâm trạng cộng đồng người Việt ở Mỹ. Có những ḍng chữ đầy thương yêu: “Mong em thật b́nh an khỏe mạnh trong cuộc sống, mọi việc rồi sẽ đi qua, Giáng sinh an lành cho gia đ́nh em.” Những lời chúc như ôm lấy người mẹ đang ngồi ở nửa bên kia địa cầu. Có người nhắc lại những năm tháng vượt biên: ngày xưa biết bao cha mẹ chấp nhận ở lại Việt Nam, để con một ḿnh lên thuyền hoặc băng rừng, chấp nhận nguy hiểm, chỉ mong một ngày được đoàn tụ trên đất Mỹ. Họ nh́n vào chuyện của Melissa và thấy thấp thoáng bóng dáng những gia đ́nh ly tán năm nào, nên trái tim không thể không chạnh buồn.
Nhưng bên cạnh đó là những tiếng nói rất thẳng và lạnh lùng của luật pháp. Có người nhắc rằng ngay từ đầu cô đă sai với luật di trú, rằng dù có ở Mỹ 30 hay 100 năm, không giấy tờ th́ vẫn là bất hợp pháp. Có người ví von “luật lệ nó như toán vậy, 2+2=4, không thể là 3.5 hay 4.5”, nghe qua tưởng khô khan nhưng lại phản ánh đúng cách hệ thống pháp lư vận hành: không nh́n nước mắt, chỉ nh́n hồ sơ. Một số b́nh luận nhấn mạnh rằng người bị trục xuất thường dính đến ăn trợ cấp, làm tiền mặt, khai gian thuế, và rằng Melissa đă có lệnh trục xuất từ hơn 20 năm trước, bây giờ chỉ là đến lúc bản án được thi hành. Những câu chữ ấy, nh́n từ xa th́ là “ư kiến cá nhân”, nhưng với người trong cuộc, mỗi ḍng là một vết cứa, bởi giữa những lời đúng về luật là bao nhiêu nỗi niềm riêng không ai hiểu hết.
Cũng có những tiếng nói kêu gọi sự cảm thông: “Ai không ở trong cuộc th́ đừng lên tiếng”, “Hăy t́m hiểu cho rơ rồi hăy lên án”, “Có nhân th́ mới có quả, nhưng ai cũng có quyền làm lại cuộc đời”. Có người lại nh́n nhẹ nhàng hơn: nếu có điều kiện, cả gia đ́nh có thể về Việt Nam, ở đây nếu có tiền th́ sống cũng không đến nỗi nào; người khác th́ đùa rằng ở Việt Nam một tháng là… không muốn quay lại Mỹ, v́ tiền đô gửi về xài quá sướng. Những câu nói nửa đùa nửa thật ấy cho thấy khoảng cách trong cái nh́n về “giấc mơ Mỹ”: với người ở lại, Mỹ là nơi đầy áp lực, c̣n với người vừa bị trục xuất, Mỹ vẫn là vùng trời của kư ức, của hy vọng đă dang dở.
Trong mớ cảm xúc lẫn lộn ấy, cộng đồng hiện ra với đủ gương mặt: người cầu nguyện, người giáo huấn, người giận dữ, người triết lư về nhân – quả, người quay sang trách chính trị, thề sẽ “không bỏ phiếu cho Trump”, người lại khuyên “bắt đầu một chương mới”. Nếu gom tất cả b́nh luận lại, đó là một ḍng sông dư luận vừa ấm áp vừa khắc nghiệt, nơi người mẹ như Melissa có thể t́m thấy vài bàn tay ch́a ra, nhưng cũng phải gồng ḿnh chịu những mũi dao phán xét.
Số phận, luật lệ và chương đời mới của một gia đ́nh Việt
Dù lư do trục xuất là ǵ, một sự thật không thể chối căi là có một gia đ́nh Việt nhỏ ở Mỹ đang bị cắt đôi. Danny từ một người chồng trở thành ông bố đơn thân bất đắc dĩ, vừa lo tiệm nail, vừa lo bữa cơm, bài vở, giờ giấc ngủ của các con. Những đứa trẻ lớn lên với chiếc điện thoại, nơi khuôn mặt mẹ hiện ra qua video call, nhưng ṿng tay th́ không thể chạm tới. C̣n Melissa, ở Việt Nam, tập lái chiếc xe máy điện, học lại cách đi chợ, cách nói năng với hàng xóm, học cả việc sống trong một xă hội mà trước đây cô chỉ biết qua kư ức tuổi thơ. Luật pháp Mỹ có thể được ví như phép tính 2+2=4, rơ ràng, dứt khoát và ít chỗ cho thương lượng. Nhưng phía sau từng con số, từng tờ lệnh trục xuất là những nhịp tim biết đau, là những đứa trẻ chưa một lần được hỏi ư kiến, là những cuộc đời phải bắt đầu lại từ đầu ở cái tuổi tưởng như đă ổn định. Những lời khuyên kiểu “sau này con lớn bảo lănh mẹ” nghe th́ đơn giản, nhưng con đường ấy dài và đầy dấu hỏi, bởi không ai dám chắc tương lai sẽ ra sao.
Lời chúc b́nh an gửi từ hai nửa địa cầu
Khi câu chuyện của Melissa lan rộng cũng là lúc mùa lễ cuối năm đang đến gần. Ở Mỹ, trong ánh đèn Giáng sinh, nhiều gia đ́nh Việt chuẩn bị gà tây, gói quà, chụp h́nh bên cây thông. Ở Việt Nam, ở một căn pḥng trọ hay một căn hộ xa lạ nào đó, Melissa có lẽ chỉ mong chuông điện thoại reo đúng giờ, để được nghe tiếng con kể về ngày đi học, được nh́n thấy nụ cười của Danny sau một ca làm dài. Ước nguyện lớn nhất của cô mùa Giáng sinh này không phải là quà, không phải là chuyến shopping ở mall, mà chỉ là hai chữ b́nh an – cho ḿnh, cho chồng con, và cho cả cộng đồng người Việt đang sống ở một đất nước hào phóng nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc với luật lệ.
Câu chuyện của Melissa Trần v́ thế không chỉ là câu chuyện cá nhân của một chủ tiệm nail bị trục xuất. Nó là tấm gương phản chiếu thân phận di dân: những người rời bỏ quê hương để t́m tương lai mới, rồi có người thành công, có người vấp ngă, có người phải quay về trong nước mắt. Ở giữa giấc mơ Mỹ và thực tại nghiệt ngă, họ chỉ c̣n biết bấu víu vào hy vọng rằng, dù chương cũ đă khép lại đầy đau đớn, vẫn sẽ có một chương đời khác mở ra – nơi gia đ́nh được đoàn tụ, hoặc ít nhất, nơi trái tim thôi day dứt v́ hai chữ “ly tán”.
|
|
3 Replies | 3,338 Views |
Dec 15, 2025 - 12:10 AM - by Gibbs
|
Tô Lâm đưa 20.000 cảnh sát cơ động khống chế Hà Nội, vô hiệu hoá chủ tịch nước Lương Cường và thủ tướng Phạm Minh Chính
New Tab ↗
|
Theo tin từ Hà Nội, cuộc họp số 15 đă kết thúc. Ông Tô Lâm được cho là huy động một cuộc khống chế lớn để loại bỏ 2 đối thủ đáng gườm là chủ tịch nước Lương Cường và thủ tướng Minh Chính. Hai người được cho là phe trung lập. Được biết trước đó bộ trưởng quốc pḥng Giang đă đưa đặc công bảo vệ 9 vị VIP thuộc nhóm chống Hưng Yên. Sau cuộc bố ráp, ông Tô Lâm tuyên bố với Hưng Yên rằng ḿnh sẽ nắm chức vụ Tổng Bí Thư và Chủ Tịch nước, c̣n ghế thủ tướng sẽ thuộc về một người Hưng Yên khác. Cùng lúc đó Cô Gái Đồ Long (bí danh của nhà báo Hương Trà) đăng 1+1=1, ư nói là ông Tô Lâm chiếm 2 ghế A1+A2, tức là cả TBT và chủ tịch nước. Trong khi đó Người Buôn Gió (bí danh của nhà báo Thanh Hiếu) cũng đăng một nội dung tương tự về cách đoạt quyền của ông Tô Lâm.
Hội nghị “chốt bài” mở màn, lời ca tụng phủ kín
Trung Ương Đảng CSVN vừa họp kỳ 15 (diễn ra từ Thứ Hai 22/12 đến 23/12/2025) – hội nghị được xem là then chốt để “chốt” nhân sự đưa ra Đại hội Đảng khóa XIV, dự kiến tổ chức vào giữa Tháng Giêng 2026. Truyền thông trong nước đồng loạt dùng những cụm từ quen thuộc như “Bộ Chính Trị thống nhất rất cao giới thiệu lănh đạo chủ chốt…”, nghe bóng bẩy như có tranh luận, có dân chủ, có đồng thuận. Nhưng ai theo dơi chính trường Việt Nam đều hiểu: những chữ “thống nhất cao” thường chỉ là lớp sơn phủ lên một danh sách đă được dàn xếp từ trước.
Cái “hội nghị” trên sân khấu là để hợp thức hóa; cái “mặc cả” sau cánh gà mới là nơi quyết định. Và khi hội nghị kết thúc nhanh đến mức bất thường, người ta càng có lư do để nghi ngờ rằng… ván bài đă được xáo xong, chỉ chờ lật quân.
Cơ chế tuyển chọn: dân đứng ngoài, đảng viên cũng chỉ là “cát sạn”
Trên h́nh thức, khoảng 1.600 đại biểu đảng viên từ trung ương tới địa phương sẽ dự Đại hội XIV, trong tổng số hơn 5 triệu đảng viên. Rồi từ đó “lọc” ra khoảng 200 người vào Ban Chấp hành Trung ương khóa mới; Trung ương lại “lọc” tiếp 17–19 ghế Bộ Chính Trị; cuối cùng mới “ra” Tổng Bí thư và chia ghế Chính phủ – Quốc hội.
Nhưng khi quy tŕnh được thiết kế theo kiểu “lọc – lọc – lọc”, th́ câu hỏi thật sự không phải là “ai được dân chọn”, mà là “ai được phe thắng thế cho vào danh sách”. Những đại hội, những kỳ họp, những cuộc “nhất trí thông qua” – xét cho cùng – thường chỉ là màn tŕnh diễn cho tṛn vai trong một kịch bản đă viết sẵn.
Tin đồn “khống chế Hà Nội” và câu chuyện 20.000 CSCĐ
Điều khiến mạng xă hội bùng lên trong những ngày qua không phải là những ḍng tường thuật khuôn mẫu, mà là các lời đồn đoán từ nhiều nguồn không chính thức: rằng ông Tô Lâm đă huy động lực lượng công an/cảnh sát cơ động quy mô lớn ở Hà Nội để “khống chế”, nhằm vô hiệu hóa các đối thủ hoặc các cực quyền lực khác, đặc biệt là Chủ tịch nước Lương Cường và Thủ tướng Phạm Minh Chính.
Cuộc đua quyền lực trước Đại hội, những trận “xáo bài” nhân sự, và truyền thống “im lặng là vàng” của hệ thống – nơi càng quan trọng càng kín tiếng, càng kín tiếng càng sinh ra… lời truyền miệng.
Trước đó lại rộ thêm một tuyến tin khác: Bộ trưởng Quốc pḥng Phan Văn Giang đưa lực lượng đặc công/đơn vị bảo vệ “VIP” để giữ an toàn cho nhóm chống “Hưng Yên”. Thật giả thế nào chưa ai kiểm chứng, nhưng riêng việc nhiều câu chuyện chạy song song đă đủ tạo cảm giác rằng nội bộ đang căng như dây đàn – và ai nắm lực lượng th́ nắm nhịp thở của bàn cờ.
“1+1=1”: mật mă chính trị hay tiếng cười lạnh?
Giữa lúc lời đồn lan nhanh, một chi tiết làm dân mạng khoái khẩu là câu “1+1=1”. Một số tài khoản/b́nh luận viên chính trị ẩn danh gợi ư: “A1 + A2” sẽ nhập làm một, tức Tổng Bí thư kiêm luôn Chủ tịch nước – quyền lực chụm lại trong một người.
Thông điệp kiểu mật mă này hấp dẫn v́ nó ngắn, sắc, dễ lan truyền. Nó giống như câu vè dân gian thời kỹ thuật số: không cần chứng cứ vẫn gây cảm giác “biết chuyện”, không cần tài liệu vẫn khiến người ta đoán già đoán non. Và khi một xă hội quen sống trong màn sương thông tin, th́ một phép tính tưởng như trẻ con lại trở thành… mồi lửa.
Danh sách truyền tay: ai lên, ai “nghỉ”
Trong các tin nhắn truyền miệng, người ta rỉ tai nhau về một bản “dự kiến quy hoạch Bộ Chính trị khóa 14”:
Tô Lâm được đồn đoán sẽ nắm cả Tổng Bí thư lẫn Chủ tịch nước; ghế Thủ tướng được gọi tên Lê Minh Hưng; Bộ Quốc pḥng vẫn là Phan Văn Giang; Trần Thanh Mẫn tiếp tục ở lại Bộ Chính trị với vai tṛ đại diện miền Nam… Cùng lúc đó, một loạt nhân vật bị đồn đoán “quá tuổi” sẽ rút: Lương Cường, Phạm Minh Chính, Nguyễn Ḥa B́nh, Nguyễn Văn Nên, Phan Đ́nh Trạc, Nguyễn Xuân Thắng…
Tất nhiên, danh sách kiểu này chỉ là đồn đoán, nhưng nó phản ánh một sự thật khác: hệ thống “đóng dấu mật” ở Việt Nam đôi khi kín với dân, nhưng lại không kín với… các đường ṛ rỉ. Càng cấm nói, người ta càng rỉ tai; càng giấu, tin đồn càng chạy nhanh.
Nhất thể hóa: “tiện” cho ngoại giao, “nguy” cho xă hội
Mô h́nh Tổng Bí thư kiêm nguyên thủ quốc gia không phải chuyện lạ trong các chế độ xă hội chủ nghĩa và nhiều hệ thống tập quyền: Trung Quốc, Lào, Cuba, Triều Tiên… đều có biến thể “một người đóng hai vai”. Ưu điểm nh́n thấy ngay: ra quốc tế dễ “một tiếng nói”, kư kết – tiếp nguyên thủ – ra thông điệp đều gọn. Nhưng nhược điểm cũng nằm sờ sờ: quyền lực tập trung quá mức dễ sinh độc đoán, bảo thủ, và sai lầm lớn khó sửa.
Ở Việt Nam, thời ông Nguyễn Phú Trọng từng có giai đoạn kiêm nhiệm, nhưng luôn được mô tả là “tạm thời”. Thậm chí từng có lập luận: quyền to quá th́ ai quản nổi? Vậy mà nếu kịch bản “1+1=1” thành hiện thực lần này, nó sẽ cho thấy một bước trượt đáng kể: từ “tứ trụ” sang một dạng “siêu trụ” – nơi cái ghế Chủ tịch nước không c̣n là “hữu danh vô thực”, mà trở thành con dấu hợp thức hóa quyền lực tối cao.
Kinh tế: mục tiêu 10% và thực tế bị kéo chân
Trong khi nội bộ lo “chốt ghế”, nền kinh tế lại bị bủa vây bởi rủi ro bên ngoài. Mỹ đă áp mức thuế quan 20% đối với hàng Việt Nam (và có cơ chế mức cao hơn với hàng bị coi là “trung chuyển”), tạo áp lực nặng lên xuất khẩu – vốn là động cơ sống c̣n của tăng trưởng.
Trớ trêu ở chỗ, Hà Nội vẫn đặt mục tiêu tăng trưởng b́nh quân ít nhất 10% giai đoạn 2026–2030 – một con số đẹp như khẩu hiệu. Nhưng các định chế quốc tế thường dự báo thấp hơn đáng kể. Và c̣n một điểm yếu mang tính cấu trúc: hơn 70% kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam đến từ khu vực FDI. Nói trắng ra, tăng trưởng dựa nhiều vào “hăng xưởng nước ngoài”, trong khi doanh nghiệp nội địa vẫn loay hoay ở phần giá trị thấp.
Khi chiếc máy kinh tế lệ thuộc vào xuất khẩu và FDI, bất cứ cú bẻ lái nào từ thương chiến hay thuế quan cũng đủ làm guồng quay khựng lại. Mà khi guồng quay khựng lại, áp lực xă hội sẽ dội về trong nước – đúng lúc chiếc ghế quyền lực đang được tranh nhau đến nghẹt thở.
“Hết phim!” hay chỉ là mở đầu một mùa mới?
Hội nghị Trung ương 15 kết thúc, nhưng câu chuyện quyền lực th́ chưa kết thúc. Nó chỉ chuyển từ “họp kín” sang “đợi công bố”, từ “xáo bài” sang “lật quân”. Tin đồn có thể sai, danh sách truyền tay có thể đổi, phép tính “1+1=1” có thể chỉ là tṛ châm biếm… nhưng nó phản ánh một điều khó phủ nhận: xă hội đang nh́n vào thượng tầng như nh́n một sân khấu, nơi kịch bản có thể thay đổi bất ngờ, c̣n người dân – như thường lệ – chỉ là khán giả không được mua quyền bấm nút. “Hết phim!” – câu kết nghe nhẹ hều. Nhưng với chính trị Việt Nam, nhiều khi “hết phim” chỉ là hết một tập. Tập sau mới là nơi người ta biết: 1+1 có thật sự bằng 1, hay cuối cùng vẫn bằng 2 như mọi quy luật đời thường.
|
|
4 Replies | 3,237 Views |
Dec 24, 2025 - 1:42 AM - by Gibbs
|
Sân bay Long Thành của Việt Nam hoá ra là ... "hàng Trung Quốc"
New Tab ↗
|
Có những khoảnh khắc, bạn không cần bằng kiến trúc sư vẫn thấy “quen quen”. Chỉ cần đặt cạnh nhau h́nh sân bay Yangzhou Taizhou (Trung Quốc) giai đoạn 2 (T2) và phối cảnh sân bay Long Thành (Việt Nam), tự nhiên trong đầu bật ra câu thần chú: “Same same but different!” Rồi người th́ phán một câu gọn lỏn: “Con nhà tông không giống lông cũng giống mông!” — nghe xong, cười mà cũng… hơi nhói.
Long Thành
Yangzhou Taizhou International Airport

Theo hướng thông tin đang được chia sẻ, sân bay bên Giang Tô (Yangzhou Taizhou International Airport) được cho là có thiết kế/định h́nh trước, rồi sau đó mới đến câu chuyện Long Thành với phối cảnh khiến nhiều người “đứng h́nh” v́ thấy na ná. V́ vậy mới nảy ra cái cảm giác: “Ủa sao giống dữ vậy?”—và từ đó dân mạng bắt đầu đặt câu hỏi kiểu… rất đời: “Vậy rốt cuộc ai giống ai?”
Cái “giống” gây băo: mái cong – thân uốn – dáng trải dài
Nói cho công bằng: sân bay hiện đại hay chuộng kiểu mái cong mềm, thân dài, nhiều nhánh, vừa “tương lai” vừa dễ tạo điểm nhấn nhận diện. Nhưng nh́n hai phối cảnh, nhiều người vẫn không nén được câu đùa: “Nó anh hai (2 mái), ḿnh em ba (ba mái)!” Có người khác thêm mắm: “Phiên bản của tàu th́ tương tự thôi.” Nghe vậy mới thấy, ở thời đại mạng xă hội, kiến trúc không chỉ là nghệ thuật—mà c̣n là… meme.
Câu chuyện tiền thiết kế: từ 6,5 triệu xuống 3,4 triệu USD
Chi tiết khiến nhiều người “khoái” (v́ có số cụ thể để bàn) là chi phí thiết kế cơ sở: Heerim từng đề xuất tổng chi phí tư vấn 6,5 triệu USD (khoảng 143 tỷ đồng sau thuế), được nói là cao hơn dự toán đă thẩm tra. Sau đó đơn vị này tự đề xuất lại lần 4 c̣n 3,61 triệu USD, và sau khi ACV yêu cầu các đơn vị tư vấn đề xuất lại để “công bằng, minh bạch”, con số chốt được nhắc đến là 3,4 triệu USD (gần 75 tỷ đồng). Thế là có người chốt hạ bằng câu cà khịa: “Sân bay mà giá bằng 1 căn biệt thự thôi á hả?” (Biệt thự nào th́ không nói, chứ biệt thự thường chắc… khó lắm!)
Lo xa kiểu Sri Lanka: “đến kỳ không trả nổi th́… đổi chủ?”
Từ chuyện “nh́n giống”, câu chuyện được kéo sang một nỗi lo quen thuộc: ví dụ hải cảng Sri Lanka do Trung Quốc xây, đến kỳ hạn không trả được nợ th́ rơi vào cảnh bị phía Trung Quốc nắm quyền kiểm soát (dân gian hay gọi gọn là “bẫy nợ”). Và thế là câu hỏi bật ra: Sân bay Long Thành rồi có đi theo kịch bản đó không?
Nói thật, đây là đoạn khiến người ta vừa cười vừa muốn… bớt cười: v́ sân bay là hạ tầng chiến lược, mà hạ tầng chiến lược th́ điều dân cần nhất vẫn là minh bạch hợp đồng, minh bạch vốn, minh bạch điều kiện ràng buộc. Không ai muốn đến khi “chuyện đă rồi” mới ngồi kể nhau nghe kiểu… “ủa sao tự nhiên thấy bảng hiệu lạ lạ?”
Thực ra, “giống” đôi khi chỉ là cùng một ngôn ngữ thiết kế thời hiện đại: mái cong, kính lớn, đường nét mềm. Nhưng cũng đúng là trong một xă hội mà người ta quá quen với chuyện “bê nguyên chương tŕnh về xài”, th́ thấy ǵ na ná cũng dễ giật ḿnh. Dân mạng nói vui: “Anh em môi hở răng lạnh mà!”.
|
|
4 Replies | 3,235 Views |
Dec 24, 2025 - 12:59 AM - by Gibbs
|
Tự tử v́ bị Trump trục xuất
New Tab ↗
|
Hôm qua, tôi ghé nhà thờ St. Susanna ở Dedham, Massachusetts, chỉ để nh́n tận mắt ḍng chữ “ICE WAS HERE” mà nhà thờ từng trưng bày trong hang đá Hài Đồng Giáng Sinh vài tuần trước—một tấm h́nh đă làm dư luận xôn xao khắp nơi. Sáng thứ Bảy, khuôn viên vắng tanh. Băi đậu xe rộng mà chỉ lác đác 1-2 chiếc. Trời lạnh khoảng 32°F (0°C), cái lạnh khiến người ta bước nhanh hơn, nhưng cũng khiến ḷng người dễ chùng xuống.
Cuộc gặp bất ngờ trong cái lạnh Dedham
Tôi đi ṿng qua trước sân để quan sát vị trí hang đá trước khi bấm máy quay vài h́nh ảnh. Bên phải nhà thờ có một ṭa nhà rộng, tôi đoán là nơi sinh hoạt của các linh mục. Tôi vừa định bấm chuông th́ một vị cao niên mở cửa mời vào, bảo ngoài trời lạnh quá. Tôi hỏi nhanh: “Cha có phải linh mục Joseph Josoma không?” Ông mỉm cười: “Không, tôi là linh mục Stephen.” Tôi giới thiệu ḿnh là người gốc Việt và đến t́m hiểu về câu chuyện “ICE WAS HERE”. Nghe đến hai chữ “người Việt”, cha Stephen thoáng ngạc nhiên, rồi bắt đầu kể—không phải kể về một khẩu hiệu, mà kể về một bi kịch.
Ông Joseph Nghĩa Vy: thuyền nhân, tù tội, và nỗ lực làm lại cuộc đời
Theo lời cha Stephen, ông Joseph Nghĩa Vy, 64 tuổi, là thuyền nhân đến Mỹ vào thập niên 80, sống một ḿnh, không có người thân ở đây. Thời trẻ, ông vướng vào ṿng lao lư trong một vụ án nghiêm trọng và phải trả giá bằng hơn một thập niên sau song sắt. Cha kể lại rằng khi c̣n trẻ v́ nóng tính, ông có ẩu đả gây thương tích cho một cô gái; ông đưa cô đi bệnh viện nhưng dọc đường lại gặp tai nạn xe, ông bị thương và một người đi cùng thiệt mạng. Đó là một đoạn đời vừa rối, vừa nặng, vừa đủ để đẩy một con người xuống đáy.
Nhưng ông đă ra tù được 18 năm. Ông được cộng đồng Công giáo Norfolk Bethany nâng đỡ, cưu mang để làm lại từ đầu. Tám năm gần đây, ông làm nghề chải lông, làm đẹp cho chó (dog groomer), sống lặng lẽ, không phát sinh thêm rắc rối pháp luật. Ông c̣n tham gia các chương tŕnh hướng dẫn, hỗ trợ những cựu tù nhân khác quay về đời thường—một kiểu chuộc lỗi bằng cách giúp người khác đừng lạc đường như ḿnh từng lạc.
ICE bắt tháng 6, trục xuất về Việt Nam và cú rơi tuyệt vọng
Cha Stephen kể rằng vào tháng 6 năm nay, ông Nghĩa bị ICE bắt vào trại tạm giam. Vài tháng sau, ông bị trục xuất về Việt Nam—nơi ông đă rời đi từ mấy chục năm trước, không c̣n quen biết ai, không c̣n mạng lưới nâng đỡ, không c̣n “mái hiên” để trú. Cha nói thêm: đầu tháng 11, cha nghe tin phía Việt Nam có thể không chấp nhận để ông ở lại v́ xem ông là tội phạm h́nh sự, và có khả năng bàn giao để đưa ông đến một quốc gia khác, nghe đâu là El Salvador. Trong một đời người, có những cú sốc không làm ta ngă ngay, nhưng làm ta rạn nứt từ bên trong—âm thầm, lạnh lẽo và kéo dài.
Theo lời kể, ngày 7 tháng 11 năm 2025, ông Nghĩa đă tự kết liễu đời ḿnh. Một người từng được cứu lần thứ hai ở Mỹ nhờ ḷng nhân ái của cộng đồng và niềm tin tôn giáo, rốt cuộc lại gục ngă v́ một cú đổi chiều của thời cuộc. Có những cái chết không chỉ là một cái chết; nó là dấu chấm hết của một hành tŕnh dài cố gắng “trở thành người tốt” trong một hệ thống không luôn cho cơ hội sửa sai.
V́ sao câu chuyện gây bùng nổ tranh căi?
Khi câu chuyện lan ra, phản ứng trên mạng xă hội lập tức chia làm hai bờ đối nghịch. Một bên thương cảm: “Ông ấy đă trả giá rồi, đă sống tử tế suốt nhiều năm, sao vẫn bị xô đi?” Bên kia lạnh lùng: “Luật là luật, có tội th́ phải trả.” Có người đổ lỗi cho chính quyền Trump, có người nói luật di trú tồn tại từ trước, Trump chỉ “thi hành”. Có người trách Việt Nam không nhận. Có người nghi ngờ chi tiết, nghi ngờ mốc thời gian, nghi ngờ cả tấm ảnh ngôi mộ. Và cũng có những lời nặng nề, mạt sát, nguyền rủa—thứ ngôn ngữ không hề giúp ai hiểu thêm điều ǵ, nhưng rất giỏi làm vết thương sâu hơn.
Trong phần b́nh luận, một ư đáng chú ư được nhắc đi nhắc lại: luật di trú và ṭa di trú có khi không vận hành theo trực giác “đă măn án là xong” như nhiều người nghĩ. Có những trường hợp phạm tội từ rất lâu, ra tù đă lâu, sống lương thiện nhiều năm, vẫn có thể bị lôi lại vào tiến tŕnh trục xuất. Thậm chí có người từng phục vụ quân đội cũng không chắc miễn nhiễm nếu quá khứ có bản án thuộc diện bị xem là nghiêm trọng. V́ vậy, tranh luận “đáng hay không đáng” thường va vào một bức tường: hệ thống không hỏi cảm xúc, nó hỏi điều khoản.
Điều c̣n lại sau một cái chết
Nếu không có cuộc gặp t́nh cờ với cha Stephen hôm ấy, có lẽ rất ít người Việt biết rằng đă có một đồng hương sống lặng lẽ, làm việc lương thiện, cố chuộc lỗi bằng tử tế, rồi vẫn bị xô khỏi nơi họ gọi là nhà—để cuối cùng rơi vào tuyệt vọng. Câu chuyện này không nhằm biến ai thành biểu tượng chính trị, càng không phải để “mượn áo nhà thờ” làm b́nh phong. Nó chỉ nhắc chúng ta một điều: dưới những khẩu hiệu cứng như đá, luôn có con người bằng xương bằng thịt.
Luật có thể là luật. Nhưng xă hội vẫn cần ḷng thương. Và cộng đồng vẫn cần hiểu biết: hiểu rằng di trú không đơn giản là “hợp pháp hay bất hợp pháp”, “tội hay không tội”, mà c̣n là những mảnh đời bị treo lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại. Trước khi phán xét bằng một câu gọn lỏn, hăy thử đặt câu hỏi: nếu người đó là anh em ḿnh—ḿnh muốn được nghe một câu chửi, hay muốn được ch́a một bàn tay?
Bryant Trần
|
|
2 Replies | 2,988 Views |
Dec 22, 2025 - 1:18 AM - by Gibbs
|
Tiền ảo nhà Trump mất sạch giá trị, Melania coin mất 99%, bong bóng cổ phiếu sụp đổ và bài toán “nước Mỹ giàu lắm”
New Tab ↗
|
Cơn vàng hóa khi Trump trở lại Nhà Trắng
Ngày Donald Trump trở lại Nhà Trắng, Phố Wall và thế giới crypto như lên cơn sốt. Mọi thứ có chút dính dáng tới họ Trump – từ cổ phiếu công ty gia đ́nh đến những đồng meme coin mang tên vợ chồng cựu tổng thống – bỗng hóa vàng.
Nhà đầu tư đổ tiền mua ào ạt, đặt cược rằng quyền lực chính trị sẽ biến thành lợi nhuận tài chính. Một năm sau, bức tranh trở nên rơ ràng hơn: vài cược ăn đậm, nhưng rất nhiều “giấc mơ Trump” rơi thẳng từ thiên đường về mặt đất, để lại những tài khoản bốc hơi hàng chục, hàng trăm phần trăm giá trị.
Như lời một chiến lược gia thị trường chua chát: đôi khi sự hưng phấn phi lư sẽ đâm sầm vào bức tường của… logic.
Cổ phiếu Trump Media: từ 11 tỷ đô xuống c̣n chưa tới 3 tỷ
Ví dụ rơ nhất là Trump Media & Technology Group, chủ sở hữu mạng xă hội Truth Social, mă cổ phiếu DJT. Trong mắt giới đầu cơ, DJT trở thành “cổ phiếu trưng cầu” cho vận mệnh chính trị của Trump. Càng gần bầu cử, càng nhiều người tin Trump thắng, giá DJT càng được thổi lên.
Chỉ trong năm tuần trước cuối tháng 10/2024, cổ phiếu này tăng gấp ba, dù công ty chưa hề có lợi nhuận, doanh thu th́ ít ỏi. Ngay trước ngày bầu cử, Trump Media được Phố Wall định giá tới 11 tỷ đô la – gần như tách biệt hoàn toàn với thực tế kinh doanh.
Nhưng hiện tại, DJT đă trượt xuống dưới 11 đô/cổ phiếu, mất khoảng 80% giá trị so với đỉnh, vốn hóa chỉ c̣n chưa đầy 3 tỷ. Dù Trump dùng Truth Social như kênh phát ngôn chính thức, nền tảng này vẫn không trở thành mạng xă hội “quốc dân” như nhiều người mơ tưởng: lượng người dùng hoạt động hàng tháng chỉ là cái bóng nhỏ so với X hay Reddit, thậm chí thua cả mạng xă hội mới Bluesky.
Trump Media giờ xoay sang mảng dịch vụ tài chính, crypto, trí tuệ nhân tạo… nhưng mọi thứ vẫn chỉ là lời hứa chưa biết có thành vàng hay không.
Coin Trump, coin Melania: từ hào quang tỷ đô đến cú rơi 99%
Nếu DJT c̣n giữ lại được một phần giá trị, th́ các meme coin nhà Trump là màn lao dốc c̣n dữ dội hơn.
Đồng Trump chính thức ra mắt chỉ vài ngày trước lễ nhậm chức, bất chấp những lo ngại đạo đức. Giá nhanh chóng bay lên 45,57 đô, tương đương vốn hóa 9 tỷ đô la. 80% lượng coin nằm trong tay các công ty liên quan Trump Organization, ít nhất trên giấy tờ đă làm giàu thêm cho gia đ́nh Trump.
Giờ đây, đồng coin này chỉ quanh 5,60 đô, vốn hóa khoảng 1,1 tỷ, tức là đă mất gần 90% giá trị so với đỉnh.
Đồng Melania Meme c̣n bi đát hơn. Từng đạt 8,48 đô, vốn hóa 1,6 tỷ, nhưng chỉ sau vài tuần đă rớt xuống dưới 2 đô, và hiện giờ lặng lẽ nằm ở mức 0,11 đô – tương đương khoảng 100 triệu. Ai mua đúng ngay đỉnh và ôm đến bây giờ coi như mất 99% tiền vốn.
Cùng số phận ĺnh x́nh c̣n có American Bitcoin – hăng đào bitcoin được Donald Trump Jr. và Eric Trump chống lưng, từng vọt lên 9,31 đô khi lên sàn Nasdaq, rồi mau chóng rơi xuống dưới 2 đô; hay token của World Liberty Financial, công ty do Trump cùng Steve Witkoff và các con trai lập ra, cũng chỉ lóe sáng lên 25 xu rồi tụt lại quanh 14 xu.
Cổ phiếu nhà tù tư nhân: giấc mơ “nhốt hết lại” không thành
Ngay sau bầu cử, một nhóm khác cũng được giới đầu tư săn đón: cổ phiếu nhà tù tư nhân. Lập luận rất “đơn giản”: nếu chính quyền Trump siết chặt di trú, bắt giữ và giam giữ thêm nhiều người, các trung tâm detention do tư nhân vận hành sẽ trúng mánh.
Cổ phiếu GEO Group, doanh nghiệp nổi tiếng quản lư trại giam cho ICE, từng leo lên đỉnh lịch sử 35,35 đô, tăng tới 175% chỉ trong vài tháng. Nhưng sớm muộn, thị trường nhận ra làn sóng giam giữ “đại trà” như nhiều người h́nh dung đă không xảy ra. Thay v́ nhét thêm người vào nhà tù, chính quyền Trump tập trung trục xuất, gửi người tới các nước như El Salvador và nơi khác.
Kết quả: GEO Group mất hơn nửa giá trị so với đỉnh. Một số nhà quản lư quỹ phải thừa nhận đă “bỏ cuộc” với nhóm cổ phiếu này, sau khi kỳ vọng sai về cách chính quyền xử lư di dân.
Nhưng vẫn có kẻ thắng lớn: Bitcoin và vũ khí châu Âu
Không phải mọi canh bạc gắn tên Trump đều lỗ. Một số lại hưởng lợi từ bối cảnh mới.
Các hăng quốc pḥng, hàng không châu Âu hưởng lợi từ áp lực của Trump buộc đồng minh NATO tăng chi tiêu quân sự. Một quỹ ETF chuyên đầu tư vào mảng này đă tăng hơn 70% trong năm, hút về khoảng 1 tỷ đô la chỉ trong thời gian ngắn sau bầu cử – một cú lội ngược ḍng cho nhóm cổ phiếu từng bị bỏ quên.
C̣n Bitcoin là câu chuyện gây choáng khác. Sau khi Trump hứa biến Mỹ thành “thủ đô crypto của thế giới”, lập kho bitcoin dự trữ quốc gia, thay thế các quan chức nghi ngờ tiền mă hóa, giá đồng tiền này bứt phá. Dù hiện đă điều chỉnh khá mạnh so với đỉnh kỷ lục tháng 10, bitcoin vẫn đứng quanh 90.000 đô, cao hơn rất nhiều so với mốc 63.000 đô trước bầu cử. Ai bắt kịp làn sóng này từ sớm đă có một năm “bội thu”.
Trump và cách tính “nền kinh tế vàng ṛng”
Trong mắt đa số người dân, kinh tế là chuyện giản dị: tiền lương trừ đi chi phí. Nếu lương tăng nhanh hơn giá cả, cuộc sống ổn, kinh tế tốt. Ngược lại, nếu tháng nào cũng chật vật trả tiền chợ, tiền nhà, tiền điện, th́ với họ nền kinh tế đang tệ, bất kể các bảng biểu thống kê nói ǵ.
Trump lại chọn một cách tính khác. Ông gạt nỗi lo chi phí sinh hoạt, nhiều lần gọi chuyện “khó sống v́ giá cao” là “tṛ lừa”. Thay vào đó, Trump thích nói về số tiền đang chảy vào kho bạc:
– Hàng trăm tỷ đô tiền thuế quan mới.
– Các cam kết đầu tư trị giá “hàng chục ngàn tỷ” từ doanh nghiệp và các nước.
– Những phi vụ chính phủ bỏ tiền mua cổ phần trong các tập đoàn chiến lược rồi khoe lăi nhờ thị trường chứng khoán tăng.
Trong các bài phát biểu, Trump vẽ nên bức tranh: nước Mỹ đang thu về “trillions of dollars”, đủ để vừa chi cho tấm séc 2.000 đô mỗi hộ gia đ́nh, vừa giảm thuế thu nhập, thậm chí về lâu dài c̣n… trả hết nợ công.
Bài toán số học không chịu nghe lời chính trị
Vấn đề là phép tính đó không khớp. Toàn bộ khoản thu từ thuế quan mới trong năm chỉ khoảng 200 tỷ đô – con số không hề nhỏ, nhưng là giọt nước trong đại dương 30.000 tỷ đô của nền kinh tế Mỹ. Nó không đủ để thay thế thuế thu nhập, càng không thể gánh nổi gánh nặng 38.000 tỷ đô nợ công.
Những cam kết đầu tư hàng ngh́n tỷ, xét kỹ, chỉ là lời hứa không có ràng buộc pháp lư. Lịch sử từng chứng kiến nhiều dự án được khởi công ŕnh rang với sự hiện diện của Tổng thống, để rồi âm thầm thu nhỏ hoặc biến mất sau đó – như nhà máy Foxconn ở Wisconsin thời Trump nhiệm kỳ đầu.
Ngay cả khi mọi lời hứa đều thành hiện thực, các nhà máy mới vẫn đối mặt bài toán thiếu nhân lực, cạnh tranh với robot và tự động hóa. Không ai dám chắc đó là chiếc đũa thần mang việc làm “vàng son” trở lại.
Khi gió lạnh thổi qua một nền kinh tế vẫn tăng trưởng
Các con số vĩ mô có thể đẹp: GDP tăng, thị trường chứng khoán lập đỉnh, chi tiêu tiêu dùng vẫn mạnh. Nhưng với nhiều gia đ́nh, đây là một “nền kinh tế gió lạnh” – nh́n trên giấy th́ ổn, nhưng cảm giác ngoài đời lại buốt. Giá nhà, giá thuê, hóa đơn thực phẩm, y tế… vẫn khiến họ thấy ḿnh thụt lùi.
Trong bối cảnh đó, Trump chọn nói bằng ngôn ngữ của một CEO: doanh thu, ḍng tiền, tài sản, đầu tư. Ông kể chuyện nước Mỹ “giàu lên” nhờ thuế quan, nhờ từng tỉ đô đổ vào. Nhưng nền kinh tế không chỉ là bảng cân đối kế toán. Nền kinh tế, rốt cuộc, là những con người đang mở ví mỗi ngày.
Khi cơn sốt Trump trên Phố Wall hạ nhiệt, coin mang tên Trump–Melania rơi thẳng từ trời xanh xuống đất, nhiều nhà đầu tư mới vỡ ra một bài học cũ: không có thứ ǵ miễn nhiễm với quy luật cung – cầu và tính toán ṣng phẳng. Và trong khi giới tài chính c̣n mải đuổi theo những “ván bài Trump” mới, th́ ngoài kia, hàng triệu người vẫn chỉ quan tâm đến một câu hỏi: cuối tháng này, ḿnh c̣n đủ tiền trả hết hóa đơn hay không.
|
|
4 Replies | 2,805 Views |
Dec 16, 2025 - 11:54 AM - by Gibbs
|
Hải quan xem phim XXX khi làm việc, thảo nào nhập cảnh-xuất cảnh ở Việt Nam chậm như rùa ḅ
New Tab ↗
|
Chuyện lạ mà quen: vừa đáp xuống đă được “tặng” một bài thi nhẫn nhịn
Nhiều nước đón khách bằng hoa, bằng nụ cười. C̣n ở sân bay Việt Nam, bạn được đón bằng một “trải nghiệm nhập môn”: xếp hàng dài như rồng rắn, mặt ai cũng kiểu “ḿnh đă làm ǵ sai với cuộc đời?”, và tốc độ xử lư th́… chậm răi như đang chiếu phim slow-motion.

Đặc biệt dịp lễ tết: dân đứng chờ ṃn mỏi, c̣n trong cabin, các anh chị thao tác nhẹ nhàng, uyển chuyển, thong dong… như con 🦥 đang thiền định.
Tấm ảnh “tai nghe – đóng dấu” và nghi án: hóa ra chậm là có lư do?
Mạng xă hội mới đây lại rần rần v́ một tấm ảnh “nóng”: nhân viên cabin đeo tai nghe, mắt hướng màn h́nh (nội dung th́… người lớn hiểu với nhau), tay vẫn đóng dấu đều đều.

Thế là dân mạng kết luận luôn: “À, thảo nào nhập cảnh Việt Nam chậm như rùa ḅ. Người ta c̣n bận theo dơi t́nh tiết gay cấn!”
Có người kể: đứng đợi gần 3 tiếng, tới lượt th́ chị cán bộ vừa check vừa video call tám chuyện. Bên kia đầu dây nói ǵ hơi… quá trớn, chị c̣n thủ thỉ: “Ê từ từ, có người ở đây…”
Nghe xong chỉ biết: Lạy má 🙏.
Hải quan hay an ninh xuất nhập cảnh? Dân th́ gọi chung: “cửa ải”
Trong comment cũng có người chỉnh lại cho chuẩn bài: “Cái này là an ninh/xuất nhập cảnh chứ không phải hải quan.”
Nhưng thiệt t́nh, lúc bạn đang đứng giữa biển người, con nít ngồi lau sàn, vali kéo rần rần, th́ gọi tên ǵ cũng vậy. Tất cả đều là… cửa ải.

Cửa ải mà có biển “cấm quay phim chụp ảnh” nữa chứ. Nhiều người nh́n biển cấm mà chợt ngộ ra: “À, hóa ra không phải v́ an ninh… mà v́ sợ lộ bí kíp tốc độ rùa ḅ!”
Thái độ “tổng tài” và nghệ thuật nói nhỏ như đọc thần chú
Điều làm hành khách “tăng xông” không chỉ là chậm. Mà là cái vibe:
nh́n hành khách như nh́n… tội phạm tập sự
nói chuyện nhỏ như đọc thần chú trong phim cung đấu
hỏi lại th́ gằn giọng như đang làm giám khảo ṿng loại
Có người kể: cán bộ bảo “kẹp vé máy bay vào”, nhưng nói nhỏ quá phải hỏi lại 2 lần. Cùng tiếng Việt mà nghe như đang phiên dịch tiếng… vũ trụ.
Bênh kiểu ǵ cũng có: hệ thống load chậm, tên trùng nhau, nên coi phim cho đỡ buồn
Cũng có phe “thông cảm”: “Máy nó load dữ liệu lâu, nhất là tên phổ thông. Nhân viên ngồi chờ chứ biết làm ǵ?”
Nghe hợp lư ghê. Nhưng khổ nỗi, nếu đă phải chờ, th́ ít nhất xin chờ trong tư thế chuyên nghiệp. Chứ chờ mà tai nghe cắm vào, mắt long lanh theo plot twist, th́ dân dễ hiểu lầm lắm.
Nói kiểu dân gian: hệ thống chậm đă mệt, người c̣n ‘túc tắc’ nữa th́ thôi….
V́ sao lễ tết càng “toang”: hàng dài như phim truyền h́nh 80 tập
Dịp cao điểm, bạn sẽ thấy một hiện tượng kỳ lạ:
khoảng 20 cửa, nhưng chỉ 6–7 cửa có người
người th́ đông như kiến
tốc độ th́ như đang tiết kiệm… năng lượng quốc gia
Trẻ nhỏ “được ưu tiên” là câu chuyện kể ở đâu đó, c̣n thực tế nhiều nhà vẫn xếp hàng như thường. Có bà mẹ kể con cứ ngồi xuống rồi nằm ra lau sàn sân bay.
Đúng nghĩa: về nước chưa kịp thăm nhà đă kịp… quen nền gạch.
Rốt cuộc muốn nhanh th́ làm sao? Dân truyền tai nhau “bí kíp đô la”
Và đây là phần nhạy cảm mà ai cũng nghe đâu đó: “kẹp $10/người”, “fast track 500”, “bôi trơn”…
Chưa biết thật giả, nhưng chỉ cần tin đồn tồn tại là đă đủ làm h́nh ảnh xấu đi cả cây số.
Hành khách vội, c̣n các anh chị th́ không vội. V́ sao? Có người giải thích rất triết:
“Làm nhanh th́ phải làm nhiều. Làm chậm th́ vừa đủ hết ca. Chuông reo reng reng là đổi ca về.”
Nghe xong chỉ biết gật gù: đỉnh cao quản trị thời gian!
Về Việt Nam là về quê, nhưng xin đừng biến cửa khẩu thành… “ṿng loại”
Thiệt ra ai cũng hiểu: kiểm tra an ninh phải cẩn thận. Hệ thống có thể chậm. Người làm cũng áp lực.
Nhưng cái người ta cần nhất vẫn đơn giản thôi:
mở thêm cửa khi đông
nói rơ ràng, lịch sự
đừng đeo tai nghe như đang “cày phim tổng tài”
và đừng để hành khách bước vào Việt Nam bằng một cảm giác: “Chưa về tới nhà đă muốn… về lại.”
V́ đôi khi, thứ giữ chân người ta không phải nhà ga đẹp hay quảng cáo du lịch rực rỡ.
Mà chỉ là một con dấu đóng nhanh gọn… và một câu nói đủ nghe: “Mời anh/chị qua.”
Ảnh tài liệu cung cấp bởi Thu Nguyễn
|
|
5 Replies | 2,791 Views |
Dec 23, 2025 - 7:16 AM - by Gibbs
|
Đêm Caracas rực lửa: Trump tuyên bố Mỹ tấn công Venezuela, Maduro và vợ bị bắt đưa khỏi đất nước
New Tab ↗
|
Rạng sáng Thứ Bảy 03/01/2026, Caracas không c̣n là một thủ đô đang ngủ. Nó trở thành một chiếc trống khổng lồ bị ai đó gơ mạnh giữa đêm: tiếng nổ dội lên, kính cửa sổ run bần bật, rồi bóng máy bay lướt qua như những lưỡi dao cắt vào bầu trời tối. Có khu phố mất điện, có nơi chỉ c̣n ánh cam của lửa phản chiếu lên các mảng khói, và trong vài phút ngắn ngủi, người ta hiểu cảm giác “lịch sử đang xô cửa” đáng sợ tới mức nào.
1:50 sáng ở Caracas: tiếng nổ, khói, và những khoảng tối cúp điện
Theo các tường thuật tại chỗ, loạt tiếng nổ đầu tiên được ghi nhận vào khoảng 1:50am giờ địa phương. Một số khu vực ch́m vào bóng tối v́ mất điện, trong khi ở vài điểm khác, người dân c̣n nghe cả tiếng máy bay sau các vụ nổ. Không cần ai thông báo, cả thành phố tự hiểu ḿnh vừa bước vào một đêm bất thường: tiếng bước chân vội, tiếng cửa mở sầm, tiếng người gọi nhau lao ra ban công, và những chiếc điện thoại bật sáng liên tục như đom đóm.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, thứ đáng sợ nhất không phải là tiếng nổ, mà là cảm giác “không biết điều ǵ đang đến tiếp theo”.
Trump tuyên bố “đ̣n đánh quy mô lớn”, nói Maduro và vợ đă bị bắt
Gần như song song với những ǵ xảy ra ở Caracas, Tổng thống Mỹ Donald Trump đăng thông điệp trên Truth Social, nói Hoa Kỳ đă tiến hành một “cuộc tấn công quy mô lớn” vào Venezuela. Ông tuyên bố Tổng thống Nicolás Maduro và vợ đă bị bắt giữ và “được đưa ra khỏi đất nước”, nhấn mạnh chiến dịch được tiến hành phối hợp với lực lượng thực thi pháp luật Mỹ.
Trump cũng thông báo sẽ có họp báo lúc 11 giờ sáng (giờ Mỹ) tại Mar-a-Lago và hứa “sẽ có thêm chi tiết”. Nhưng ngay cả khi ông hẹn giờ cho một cuộc họp báo, thế giới vẫn phải sống trong những giờ phút mù sương: tin “bắt được nguyên thủ” là loại tin không thể chỉ đứng một phía mà tin ngay, nhưng cũng không thể coi như chuyện đùa.
Một số hăng tin quốc tế lưu ư rằng, cho tới thời điểm đầu ngày 03/01, vẫn chưa có xác nhận độc lập đầy đủ về t́nh trạng “bị bắt và đưa khỏi Venezuela” như Trump nêu ra. V́ thế, giữa những tiếng nổ thật và khói thật, phần “thật đến mức nào” của câu chuyện lại trở thành mặt trận thứ hai: mặt trận thông tin.
Những điểm nóng bị nhắc tên: căn cứ quân sự, sân bay, cảng biển
Các h́nh ảnh, video và tường thuật từ nhiều nguồn cho thấy khói bốc lên ở các khu vực gắn với quân sự quanh Caracas. Nổi bật nhất là La Carlota (một căn cứ không quân quan trọng) và Fuerte Tiuna (tổ hợp quân sự lớn, được xem là một trung tâm đầu năo quốc pḥng). Có nguồn mô tả những tiếng nổ gần La Carlota “điếc tai”, kèm khói bốc lên từ khu vực nhà chứa/hangar.
Không chỉ thủ đô, các báo cáo c̣n nhắc tới những tiếng nổ và đám cháy ở các địa điểm ven biển. Cảng La Guaira – cửa ngơ chiến lược hướng ra Caribe – xuất hiện trong các bản tin như một điểm bị tác động. Ở Higuerote, video được xác minh cho thấy một vụ cháy lớn và những tiếng nổ dữ dội tại khu vực sân bay, với những vệt lửa bắn lên trời như một hệ thống pḥng không đang bốc cháy.
Nếu Caracas là nhịp tim chính trị, th́ La Guaira và các điểm ven biển là mạch máu hậu cần. Đánh vào đâu, nhắm vào điều ǵ, và nhằm gửi thông điệp ǵ – đó là những câu hỏi đang được mổ xẻ từng giờ.
“Bầu trời chuyển đỏ”: lời kể của người dân và nỗi sợ lan truyền như lửa
Một cư dân tại Higuerote kể lại rằng anh bị đánh thức bởi tiếng nổ, ban đầu tưởng pháo hoa, rồi “mặt đất bắt đầu rung”. Anh bước ra ngoài và thấy một “bức tường khói” khổng lồ; bầu trời bất chợt đỏ rực; sau đó là một khoảng yên ắng ngắn ngủi rồi lại nghe tiếng máy bay, rồi thêm các vụ nổ khác.
Câu kể ấy nghe như phim, nhưng cái khiến người ta lạnh gáy là chi tiết: “Không nghe c̣i cứu thương, không nghe xe cảnh sát, không nghe xe cứu hỏa” trong một khoảng thời gian sau đó. Khi âm thanh cứu hộ không xuất hiện, nỗi hoảng loạn thường tự tạo thêm bóng ma trong đầu người ta.
Đêm chiến sự không chỉ có tiếng nổ. Nó c̣n có những khoảng trống của thông tin, nơi tin nhắn WhatsApp và video lan truyền nhanh hơn cả thông cáo chính thức.
Venezuela cáo buộc Mỹ “xâm lược quân sự”, ban bố t́nh trạng khẩn cấp
Phía Venezuela lên tiếng theo hướng hoàn toàn khác: chính quyền Caracas cáo buộc Mỹ tiến hành “hành động gây hấn/xâm lược quân sự” nhằm vào Caracas và các bang như Miranda, Aragua, La Guaira. Tổng thống Maduro được cho là đă kư t́nh trạng khẩn cấp (trạng thái “rối loạn/đe dọa từ bên ngoài”), đồng thời kêu gọi kích hoạt các kế hoạch pḥng thủ quốc gia “đúng lúc, đúng hoàn cảnh”.
Các tuyên bố từ phía chính quyền cũng có ngôn ngữ rất quen thuộc trong những thời khắc bị tấn công: kêu gọi “toàn dân huy động”, kêu gọi các lực lượng xă hội – chính trị xuống đường, và nhấn mạnh sự “đoàn kết dân sự – quân đội – an ninh” để bảo vệ chủ quyền.
Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc pḥng Venezuela Vladimir Padrino tuyên bố sẽ chống lại sự hiện diện của “quân đội nước ngoài”, đồng thời nói đang tổng hợp thông tin về thương vong. Những câu chữ ấy không chỉ là phản ứng; nó là lời báo trước cho khả năng leo thang, ít nhất trên phương diện tinh thần và huy động nội bộ.
Washington chưa “đồng giọng”: Quốc hội, dư luận, và câu hỏi về mục tiêu thật sự
Tại Mỹ, những giờ đầu tiên thường không phải lúc câu trả lời xuất hiện, mà là lúc câu hỏi bắt đầu nở ra. Có thông tin cho rằng một số cơ quan/lănh đạo lập pháp chưa được báo trước. Một số nghị sĩ lên tiếng cảnh báo Mỹ “không có lợi ích quốc gia sống c̣n” ở Venezuela để biện minh cho chiến tranh và chỉ trích việc người dân Mỹ chưa được giải thích minh bạch.
Trong khi đó, phía hành pháp để mọi con mắt dồn về Nhà Trắng. Ngay cả Lầu Năm Góc và Bộ Tư lệnh Miền Nam (SOUTHCOM) cũng có lúc chuyển câu hỏi báo chí về phía Nhà Trắng, khiến bức tranh càng thêm “một đầu mối duy nhất”: Trump.
Và khi một cuộc khủng hoảng chỉ có một đầu mối phát ngôn, mọi câu chữ bỗng nặng như đá. Bởi nó có thể là sự thật — hoặc là cú hù dọa chiến lược — hoặc là “một phần sự thật” được bày ra theo cách có lợi nhất.
Bầu trời bị khóa: FAA cấm máy bay Mỹ bay qua không phận Venezuela
Giữa lúc Caracas c̣n bốc khói, một động thái rất cụ thể đă xuất hiện: Cơ quan Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) ban hành thông báo cấm các hăng bay Mỹ hoạt động ở mọi độ cao trong không phận Venezuela v́ rủi ro “liên quan đến hoạt động quân sự đang diễn ra”. Thông báo có thời hạn nhất định và được mô tả nhằm đảm bảo an toàn bay.
Trong các cuộc khủng hoảng, quyết định đóng/mở bầu trời thường là dấu hiệu cho thấy t́nh h́nh đă vượt khỏi mức “tin đồn”. Nó là phản xạ của hệ thống: khi có rủi ro thật, người ta không chờ hết họp báo mới ra lệnh.
Phản ứng khu vực: Colombia kêu gọi LHQ, Cuba lên án gay gắt
Sóng chấn động không dừng ở biên giới Venezuela. Colombia – quốc gia láng giềng – bày tỏ quan ngại và kêu gọi Liên Hiệp Quốc họp khẩn, với lập luận rằng việc “ném bom Caracas” có thể đẩy cả khu vực vào bất ổn, gây rủi ro cho dân thường và biên giới.
Cuba, đồng minh lâu năm của Caracas, lên án mạnh mẽ, gọi đây là một cuộc tấn công “tội ác”, kêu gọi cộng đồng quốc tế phản ứng khẩn cấp trước điều họ coi là hành động bạo lực nhằm vào một quốc gia trong “khu vực ḥa b́nh”.
Trong những giờ đầu của một biến cố, phản ứng của các nước láng giềng thường mang tính bản năng: lo dân di tản tràn biên, lo buôn lậu và bạo lực tăng, lo chuỗi cung ứng năng lượng rung lắc. Venezuela không chỉ là một quốc gia; nó c̣n là một điểm áp lực của cả vùng Caribe và Nam Mỹ.
Bối cảnh nhiều tháng: từ “đánh tàu ma túy” đến “đ̣n đánh trên đất liền”
Trước đêm 03/01, chính quyền Trump nhiều lần cảnh báo sẽ có hành động mới nhằm vào các mạng lưới bị cáo buộc buôn ma túy liên quan Venezuela. Truyền thông Mỹ tường thuật rằng chiến lược trước đó tập trung vào các đ̣n đánh trên biển nhắm vào “tàu chở ma túy”, cùng áp lực kinh tế – ngoại giao; c̣n việc đánh vào mục tiêu trên đất liền được xem là bước leo thang.
Một số bản tin c̣n cho biết Trump đă phê chuẩn khả năng tấn công trên đất liền trước đó vài ngày, việc lựa chọn thời điểm chịu tác động bởi điều kiện thời tiết và “cửa sổ tác chiến”. Dù chi tiết thực tế đến đâu c̣n chờ xác nhận, bức tranh lớn vẫn rơ: đây không phải cơn băo tự nhiên; nó giống một cánh cửa đă bị đẩy từ từ trong nhiều tháng, và rạng sáng 03/01 là lúc cánh cửa bật mở.
Điều mù mịt nhất: Maduro đang ở đâu, và Venezuela sẽ đáp trả ra sao?
Nếu Trump nói đúng, việc “bắt và đưa nguyên thủ ra khỏi lănh thổ” là một bước ngoặt cực lớn: về pháp lư, về ngoại giao, và về tâm lư quyền lực trong nội bộ Venezuela. Nhưng nếu chưa có xác nhận độc lập rơ ràng, th́ thế giới vẫn đang đứng giữa hai khả năng: một “thắng lợi” mà Washington muốn khẳng định ngay lập tức, hoặc một tuyên bố chính trị sớm hơn thực tế.
Ở phía Caracas, việc ban bố khẩn cấp và lời kêu gọi huy động mở ra nguy cơ đối đầu kéo dài, dù ở dạng chiến sự trực tiếp hay chiến tranh “vùng xám”: phá hoại, phản công mạng, bắt bớ, siết kiểm soát nội đô, và những đợt trấn áp có thể xảy ra trong cơn hỗn loạn.
Người chịu rủi ro đầu tiên luôn là dân thường. Khi thủ đô rung chuyển, người dân không kịp hỏi “đúng hay sai”, họ chỉ kịp hỏi “chạy lối nào”. Và khi một quốc gia rơi vào đêm bất trắc, điều quư nhất lại là thứ thường thiếu nhất: thông tin đáng tin và một lối thoát an toàn.
11 giờ ở Mar-a-Lago: thế giới chờ “chi tiết” trong một ngày có thể đổi màu
Trump hẹn họp báo lúc 11 giờ sáng tại Mar-a-Lago. Với những ǵ đă xảy ra chỉ trong vài tiếng, cuộc họp báo ấy không c̣n là chuyện “giải thích cho báo chí”. Nó có thể là nơi Nhà Trắng định nghĩa mục tiêu chiến dịch, “lằn ranh đỏ” kế tiếp, và thông điệp gửi tới cả đồng minh lẫn đối thủ.
Nhưng trước khi micro bật lên, Caracas vẫn đang sống trong hậu chấn của những tiếng nổ. Những con đường quanh các cơ sở trọng yếu căng như dây đàn. Những gia đ́nh lắng nghe từng tiếng động lạ. Và cả khu vực đang nh́n Venezuela như nh́n một ngọn đèn băo: chỉ một cơn gió mạnh nữa, lửa có thể tắt — hoặc bùng lên thành đám cháy lớn.
|
|
19 Replies | 2,788 Views |
Jan 03, 2026 - 9:56 AM - by Gibbs
|
Giữa Tô Lâm và Phan Văn Giang: Cuộc cờ quyền lực, lợi ích nhóm và thân phận 100 triệu dân
New Tab ↗
|
Câu hỏi chiếc ghế số 1 và 100 triệu người đứng ngoài cuộc
Khi Hội nghị Trung ương 15 đến gần, chính trường Việt Nam lại sôi sục với câu hỏi tưởng như chỉ nội bộ Đảng nhưng thật ra đụng vào số phận gần 100 triệu con người: Ai sẽ là Tổng Bí thư khóa tới – Tô Lâm hay Phan Văn Giang? Với Tô Lâm, viễn cảnh 5 năm tới khá dễ h́nh dung: chế độ được đặt lên hàng đầu, người dân xếp phía sau. Một Việt Nam “công an trị” đúng nghĩa – mạng xă hội bị siết chặt, đời tư bị soi kỹ, tiếng nói phản biện bị đè nén, bắt bớ blogger, nhà báo độc lập, nhà hoạt động trở thành “nhịp sinh hoạt thường kỳ” của bộ máy. Xă hội vận hành bằng nỗi sợ nhiều hơn là bằng niềm tin. Nếu mục tiêu cao nhất là bảo vệ chế độ bằng mọi giá, th́ quyền tự do của người dân chắc chắn là vật tế lễ đầu tiên. Trong kịch bản ấy, đất nước giống một trại kỷ luật khổng lồ: an ninh dày đặc, tiếng nói xă hội bị triệt tiêu, mọi thứ quyết định bởi tư duy “ổn định bằng cưỡng chế”. C̣n nếu Phan Văn Giang lên, không phải v́ ông cấp tiến, mà v́ xuất thân thuần quân đội, ít cắm rễ sâu vào hệ thống công an, bầu không khí có thể đỡ ngột ngạt hơn phần nào. Đối nội, có thể sẽ có dư địa “xả van” chút ít, không phải nhờ cải cách thể chế mà v́ không áp đặt được tuyệt đối mô h́nh công an trị. Đối ngoại, đường lối “cây tre” nhiều khả năng được giữ nguyên: mềm khi cần, rắn khi buộc phải rắn, cố tránh đối đầu trực diện. Nhưng cay đắng nhất là: số phận cả dân tộc vẫn chỉ xoay quanh những cái tên mà người dân không được quyền lựa chọn; cuộc tranh ghế diễn ra trong một pḥng họp vài chục người, c̣n hệ quả th́ gieo xuống cuộc sống của hàng chục triệu người đứng ngoài cuộc.
Hội nghị 15 bị hoăn và cú trượt dài của một “trường hợp đặc biệt”
Theo giới thạo tin, Hội nghị Trung ương 15 lẽ ra khai mạc ngày 7–8/12/2025 nhưng rồi im lặng trôi qua, không thông báo chính thức. Việc tŕ hoăn “lạ thường” ấy được nhiều nhà quan sát coi là bằng chứng rơ ràng của bất đồng sâu sắc trên thượng tầng, đặc biệt quanh chiếc ghế Tổng Bí thư Đại hội 14. Chỉ vài tháng trước, câu hỏi “Ai sẽ là Tổng Bí thư?” gần như được xem là thừa: đa số đều mặc định đó là Tô Lâm, với tư cách “trường hợp đặc biệt”. Thế nhưng chỉ hơn một năm cầm quyền đă đủ để bộc lộ một loạt sai lầm chiến lược. Ngay sau khi lên ngôi (8/2024), phe Công an được ưu ái mở rộng quyền lực nhanh chưa từng thấy, tạo cảm giác một thời kỳ “công an trị” trùm lên toàn bộ hệ thống. Doanh nghiệp bị thanh tra, kiểm tra, điều tra triền miên; cán bộ, đảng viên ở đâu cũng phập phồng; người dân th́ sống trong tâm trạng bất an trước cái bóng quá lớn của Bộ Công an. Đỉnh điểm là chủ trương “sắp xếp lại giang sơn” – sáp nhập tỉnh, thành phố. Về lư thuyết, tinh giản bộ máy là điều ai cũng thấy đúng. Nhưng cách triển khai vội vă, áp đặt từ trên xuống, thiếu lắng nghe và đánh giá hệ quả thực tiễn đă chạm vào nỗi lo trực tiếp của hàng chục ngh́n cán bộ, công chức, viên chức. Từ chỗ từng kỳ vọng vào một cuộc “đại phẫu” bộ máy, nhiều người quay sang thất vọng khi nhận ra các quyết sách lớn bị chi phối mạnh bởi toan tính nhóm lợi ích. Khi các nhóm quyền lực khác trong Đảng nhận ra phe Công an đang bành trướng quá nhanh, một liên minh để “hăm phanh” là điều tất yếu. Đặc biệt, sự cứng rắn của bên Quân đội – mà biểu tượng là Chủ tịch nước Lương Cường – với quan điểm “ai quá tuổi phải nghỉ” càng khiến cánh cửa tái cử của Tô Lâm hẹp lại rơ rệt. Từ một “người được chọn”, ông dần trở thành “vấn đề cần được giải quyết”.
Hà Nội, Quân khu 9, Thanh Hóa: những nước cờ vội vă trước giờ G
Trong bối cảnh ấy, mỗi động thái nhân sự hay nghiệp vụ đều bị soi dưới lăng kính đấu đá quyền lực. Trước giờ khai mạc Hội nghị 15, Đại tướng Phan Văn Giang – Bộ trưởng Quốc pḥng – trao quyết định đưa tân Bí thư Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc kiêm Bí thư Đảng ủy Bộ Tư lệnh Thủ đô và Chủ tịch Vũ Đại Thắng vào Ban Thường vụ Đảng ủy Bộ Tư lệnh. Với một tướng công an gốc Hà Nội như ông Ngọc, việc “cắm” vào đầu mối kiểm soát an ninh quân sự của Thủ đô rơ ràng có ư nghĩa hơn một điều động thuần túy. Nó được hiểu như nỗ lực gia cố ảnh hưởng của phe Công an tại trung tâm quyền lực chính trị, trong thời điểm nhân sự cấp cao đang ở thế giằng co. Tuy vậy, nhiều nhà quan sát mỉa mai: một “tướng súng ngắn” khó ḷng kiểm soát được cả một cấu trúc “súng dài” của Quân đội – tức là nước cờ này có thể giúp siết chặt một số mắt xích, nhưng khó xoay chuyển cả thế trận. Cùng lúc đó, việc Tổng Bí thư Tô Lâm xuất hiện ở Quân khu 9 (Cần Thơ), địa bàn gắn với ảnh hưởng của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, được coi là động tác vận động hậu thuẫn từ các “ông anh” Tây Nam Bộ để gỡ thế bí. Việc ông chọn đi dự lễ kỷ niệm đúng ngày Trung ương được cho là phải nhóm họp càng làm dày thêm những suy đoán về trục trặc trong nội bộ Bộ Chính trị. Trên một bàn cờ khác, Công an Thanh Hóa bất ngờ khám xét, phong tỏa tiệm vàng lớn Kim Chung, bắt vợ chồng chủ tiệm về tội trốn thuế – ngay tại “sân nhà” của Thủ tướng Phạm Minh Chính. Trong mắt nhiều người, Thanh Hóa – Nghệ An – Hà Tĩnh từ lâu là mạng lưới quyền lực và tài chính riêng, các tiệm vàng lớn bị đồn đoán là “trung chuyển” ḍng tiền của nhiều nhóm lợi ích. Đánh vào vàng Xứ Thanh ở thời điểm nhạy cảm này không chỉ đơn giản là “chống trốn thuế”, mà giống một cú dằn mặt chính trị, nhắc nhở rằng Bộ Công an vẫn nắm trong tay một công cụ quyền lực sắc bén nhất: khả năng chạm vào túi tiền của bất kỳ phe nào.
Một status mơ hồ, một sự “nói lại cho rơ” và nỗi sợ vô h́nh
Giữa bối cảnh đó, một bức ảnh và một ḍng chữ của Tiến sĩ Lê Kiên Thành – con trai cố Tổng Bí thư Lê Duẩn – bỗng làm mạng xă hội sôi lên. Bức ảnh chụp từ ô cửa máy bay với chú thích “Ngày mới đang lên hay buổi chiều úa tàn?” lập tức bị suy diễn thành ẩn dụ chính trị: phải chăng ông đang nói về vận mệnh một cá nhân quyền lực, một nhóm lănh đạo, hay thậm chí là cả hệ thống trước thềm Đại hội 14? Chỉ một ngày sau, ông phải vội vàng đăng bài “Nói lại cho rơ”, khẳng định đó chỉ là cảm xúc trước thiên nhiên, tự tay xóa các b́nh luận bị coi là “không phù hợp”. H́nh ảnh một người xuất thân “đỏ”, từng có uy tín nhất định trong giới đảng viên lăo thành, phải tự kiểm duyệt trên chính trang cá nhân đă cho thấy mức độ nhạy cảm của chủ đề nhân sự cấp cao hiện nay. Trong bầu không khí ấy, không chỉ dân thường mà cả con trai cố Tổng Bí thư cũng cảm nhận rơ lằn ranh đỏ vô h́nh: mọi từ ngữ, mọi h́nh ảnh, nếu vô t́nh chạm vào nỗi bất an quyền lực, đều có thể bị quy chụp và xử lư không khoan nhượng. Hội nghị Trung ương 15 được đánh giá là một trong những kỳ phức tạp nhất nhiều năm trở lại đây, với những “trường hợp đặc biệt” và những toan tính kéo dài sang cả khả năng Trung ương 16, 16+. Khi nội bộ đóng chặt, không gian công cộng bị nén lại, sự im lặng và tự kiểm duyệt trở thành phản xạ sinh tồn – ngay cả với những người đáng lẽ có “đặc quyền phát biểu”.
Quốc hội “cơ cấu” và đề xuất đại biểu khuyết tật: nhân văn hay phơi bày sự giả tạo?
Trong lúc nhân sự cấp cao c̣n chưa ngă ngũ, Văn pḥng Trung ương Đảng bất ngờ công bố kết luận của Tổng Bí thư Tô Lâm, yêu cầu “nghiên cứu bổ sung cơ cấu có đại biểu Quốc hội là người khuyết tật”. Truyền thông nhà nước lập tức ca ngợi tinh thần “nhân văn”, “bao trùm”. Nhưng với nhiều người, đề xuất này chỉ phơi bày thêm một sự thật khó nuốt: Quốc hội Việt Nam vẫn vận hành bằng “cơ cấu sắp sẵn”, chứ không phải ư chí cử tri. Ở các nước dân chủ, việc có đại biểu khuyết tật xuất hiện trong nghị viện thường là kết quả của bầu cử cạnh tranh – cử tri tự tay chọn người đại diện cho ḿnh. C̣n ở ta, chỉ cần một câu “nghiên cứu cơ cấu” là một ghế “người khuyết tật” sẽ được thiết kế, phân bổ như những chỉ tiêu phụ nữ, dân tộc thiểu số, tôn giáo… lâu nay. Một lời b́nh mỉa mai của bà Hồ Thu Hồng – cựu Tổng Biên tập báo Thể thao TP.HCM – rằng “Quốc hội Việt Nam đâu thiếu người khiếm khuyết năo mà cần thêm cơ cấu hay bổ sung” tuy bị xem là nặng nề, nhưng lại chạm đúng nỗi bức xúc của nhiều người về chất lượng thật sự của cơ quan được gọi là “quyền lực cao nhất của nhân dân”. Khi đại biểu không do dân chọn mà do “cơ cấu” xếp vào, th́ dù có thêm bao nhiêu “đại diện cho người yếu thế”, khoảng trống về tính đại diện vẫn không thể lấp đầy.
Lợi ích nhóm: từ công an, thuế vụ đến “người nhà trong bộ máy”
Đề xuất mới đây của Bộ Tài chính – thưởng thêm hàng tháng bằng 100% lương cho công chức quản lư thuế – là một ví dụ điển h́nh cho tư duy đặc quyền đang lan rộng. Nó xuất hiện ngay sau khi đề xuất miễn học phí cho con giáo viên từ mẫu giáo đến đại học bị rút khỏi dự thảo v́ bị phản ứng là thiếu công bằng. Hai vụ liên tiếp cho thấy nhiều cơ quan nhà nước đang nh́n chính sách bằng lăng kính “ngành tôi được ǵ” hơn là “xă hội được ǵ”. Điều đó lại diễn ra trong bối cảnh một Tổng Bí thư bước ra từ ngành Công an, nơi lực lượng này được ưu ái rất lớn, từ lương bổng, phụ cấp, nhà ở đến các “quyền hưởng lợi” trực tiếp. H́nh ảnh lực lượng Cảnh sát giao thông được hưởng tới 85% tiền phạt vi phạm giao thông là ví dụ trần trụi về xung đột lợi ích: người thực thi luật được chia phần từ chính hành vi vi phạm, dễ biến nhiệm vụ bảo đảm an toàn thành cuộc săn đuổi doanh thu. Khi mô h́nh đó được chấp nhận như “chuyện b́nh thường”, không khó hiểu v́ sao các bộ, ngành khác cũng bắt đầu t́m cách xây thêm bức tường ưu đăi quanh ngành ḿnh. Trong bức tranh lớn, đó không chỉ là vài đề xuất rời rạc, mà là triệu chứng của một “căn bệnh” chính trị: nguồn lực quốc gia bị phân chia cho các nhóm nhỏ có quyền, thay v́ được phân bổ công bằng cho xă hội. Khi quyền lực trung ương đang bị tranh chấp, khi vị trí lănh đạo tối cao chưa ổn định, các nhóm lợi ích sẽ càng tranh thủ “chốt phần”, khiến khoảng cách giữa “nhà nước của dân” trên giấy và một bộ máy ưu tiên quyền lợi cho chính ḿnh càng loang rộng.
Tô Lâm hay Phan Văn Giang – hay là lúc phải hỏi: bao giờ dân được chọn?
Nh́n toàn cảnh, câu hỏi “Tô Lâm hay Phan Văn Giang tốt hơn?” dù quan trọng, nhưng vẫn chỉ mới chạm phần nổi của tảng băng. Thực chất hơn, câu hỏi phải là: Bao giờ người dân Việt Nam được quyền lựa chọn lănh đạo của ḿnh? Bao giờ ghế Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch nước không c̣n là đối tượng mặc cả của một thiểu số trong những pḥng họp kín, mà trở thành kết quả của lá phiếu tự do? Ở một đất nước b́nh thường, việc ai lên ai xuống chỉ là chuyện chính trị – chu kỳ tự nhiên của quyền lực. Ở Việt Nam, nó trở thành chuyện sinh tử: quyết định biên độ tự do, mức độ kiểm soát, thậm chí độ dày của nỗi sợ trong đời sống hàng ngày. Nếu Tô Lâm tiếp tục cầm trịch, đất nước sẽ tiến gần hơn tới mô h́nh toàn trị công an, nơi càng nhiều người phải tập sống trong im lặng. Nếu Phan Văn Giang lên, có thể bớt ngột ngạt hơn ở vài nhịp, nhưng cấu trúc quyền lực độc đảng – vốn là cội rễ của mọi bi kịch dân chủ – vẫn không thay đổi. Chừng nào quyền lựa chọn vẫn bị tước khỏi tay người dân, chừng đó 100 triệu người Việt vẫn chỉ là khán giả bất đắc dĩ, ngồi xem một vở kịch chính trị dài kỳ, nơi hồi kết luôn được viết sẵn mà không cần họ góp tiếng nói. Và đó mới là bi kịch lớn nhất của chính trị Việt Nam trước thềm Đại hội 14: không phải chỉ ai ngồi ghế số 1, mà là việc cả một dân tộc vẫn chưa được phép bước từ hàng ghế khán giả lên vị trí chủ nhân của sân khấu.
Nguồn: Central Intelligence of the Republic of Vietnam (RVN)
|
|
4 Replies | 2,501 Views |
Dec 14, 2025 - 12:07 AM - by Gibbs
|
4 zodiac signs destined to attract wealth in December
New Tab ↗
|
As December unfolds with a gentle breeze, a significant shift in celestial energy is paving the way for a wave of prosperity. The final weeks of the year often serve as a powerful transition period—a time for deep reflection where the scales of fortune begin to tip in favor of those who have remained diligent and resilient. For four specific zodiac signs, this month represents a culminating moment where past efforts finally align with new, lucrative opportunities.
This period is not merely about luck but about the convergence of hard work and timing. These signs are likely to experience a steady increase in professional momentum, uncovering fresh prospects that had previously remained hidden. Whether through a sudden breakthrough in a long-term project or the emergence of a new career path, the remaining days of the year offer a unique window to secure progress and solidify one’s standing.
Financially, the outlook for these individuals is particularly bright. As their luck improves, they may find creative solutions to lingering obstacles or unfinished financial plans. This surge in prosperity provides a much-needed boost to morale, allowing them to close out the year with a sense of security and a much more positive outlook on the future. The emphasis for December is on maintaining focus and a high sense of responsibility to ensure these gains are not fleeting.
While these four signs are positioned for their strongest performance of the year, the energy of December is inclusive. Even those not belonging to these specific groups can find inspiration in the collective shift toward success. It is a season that reminds everyone that patience and consistent effort are the true foundations of a strong finish, setting the stage for a prosperous transition into the new year.
Ultimately, while the stars may suggest a favorable path, the realization of this fortune remains in the hands of the individual. Success continues to be a product of intelligence, proactive decision-making, and disciplined financial management. By seizing the opportunities that arise this month, these signs—and anyone willing to work with the current energy—can ensure long-term prosperity and start the next chapter on a high note.
|
|
0 Replies | 2,488 Views |
Dec 20, 2025 - 4:30 AM - by sunshine1104
|
Hơn trăm người nhập viện bị ngộ độc, không biết là v́ lư do ǵ, hoá ra là ....
New Tab ↗
|
Một ổ bánh ḿ và một tuần ám ảnh
Bánh ḿ vốn là thứ “nhanh gọn cho kịp giờ làm”, bữa sáng của học tṛ, công nhân, người già… Ở Quảng Ngăi, cũng chỉ là một ổ bánh ḿ mua vội ngoài đường, cắn vài miếng cho ấm dạ. Nhưng từ ngày 11 đến sáng 13/12, những ổ bánh ḿ mang tên Hồng Vân lại bị nhiều người khai báo là điểm khởi đầu của một chuỗi ngày nôn ói, tiêu chảy, sốt, đau đầu, đau quặn bụng… kéo nhau vào viện trong hoang mang.
Đáng sợ nhất là cảm giác “không biết ḿnh đă ăn ǵ” và “không biết khi nào sẽ nặng lên”. Có người nhẹ th́ tự uống thuốc ở nhà, có người chịu không nổi mới vào viện. Thế là số ca tăng dồn, rải rác theo từng ngày, từng khu phố, từng gia đ́nh, để rồi khi tin tức lan ra, nỗi lo lây sang cả những người chưa kịp ăn: “Ổ bánh ḿ ḿnh mua hôm qua… có phải cùng chỗ đó không?”
129 người đi khám, hơn 140 ca ngộ độc và những giường bệnh chật kín
Theo thống kê đến ngày 17/12, ghi nhận 129 người đă đến các cơ sở y tế khám và điều trị liên quan vụ nghi ngộ độc sau khi ăn bánh ḿ Hồng Vân; ngoài ra c̣n nhiều trường hợp triệu chứng nhẹ tự theo dơi hoặc điều trị tại nhà. Các điểm bán được bệnh nhân xác nhận nằm trên đường Huỳnh Thúc Kháng, đường Quang Trung (khu gần khách sạn trung tâm), số 1156 Quang Trung, số 47 Trần Hưng Đạo… và một số điểm khác.
Trong làn sóng nhập viện ấy, h́nh ảnh khiến người ta nghẹn nhất là trẻ em. Bệnh viện Sản – Nhi Quảng Ngăi tiếp nhận 17 bệnh nhi từ tối 12 đến 14/12; bé nhỏ nhất mới 30 tháng tuổi. Đến sáng 17/12 vẫn c̣n nhiều bé phải nằm lại v́ đau bụng, tiêu chảy, mệt ră rời; có trường hợp phải chuyển tuyến ra Đà Nẵng. Phía Bệnh viện Đa khoa Phúc Hưng cũng cho biết tiếp nhận hơn 90 trường hợp đến khám/điều trị; riêng khoa Nội c̣n nhiều ca nặng cần theo dơi sát.
Có những lời kể nghe mà rợn: “Ăn buổi chiều, tối phát sốt, đau bụng; đi khám tư không đỡ, tới chủ nhật mệt quá mới nhập viện…” Và cũng có ca người lớn tuổi diễn tiến nặng, từng được nhắc tới với biểu hiện suy thận cấp – một cảnh báo rằng ngộ độc thực phẩm không phải chuyện “khó chịu vài hôm” như nhiều người vẫn nghĩ.
Kiểm tra liên ngành: những khoảng trống pháp lư và vệ sinh bị phơi ra
Sau vụ việc, lực lượng chức năng và đoàn kiểm tra liên ngành vào cuộc kiểm tra các điểm bán và khu vực được cho là nơi chế biến, cung cấp chả, xíu mại, bơ, tương ớt… cho hệ thống. Điều khiến dư luận bức xúc không chỉ là con số người nhập viện, mà là những ǵ bị ghi nhận trong quá tŕnh kiểm tra: chưa xuất tŕnh/không chứng minh được nhiều giấy tờ pháp lư liên quan sản xuất – kinh doanh thực phẩm; chưa chứng minh được nguồn gốc nguyên liệu; thiếu hồ sơ khám sức khỏe, giấy xác nhận tập huấn kiến thức an toàn thực phẩm cho chủ cơ sở và người trực tiếp chế biến; một số sản phẩm (như các loại chả làm nhân) chưa có hồ sơ công bố theo quy định.
Đáng chú ư, khu vực chế biến tại một địa chỉ ở đường Nguyễn Nghiêm bị ghi nhận chưa có giấy chứng nhận đăng kư kinh doanh và giấy chứng nhận đủ điều kiện an toàn thực phẩm (hoặc giấy tờ tương đương); bố trí chế biến không đảm bảo nguyên tắc “một chiều”, tiềm ẩn nguy cơ nhiễm chéo. Thực phẩm c̣n lại cũng bị niêm phong để phục vụ điều tra; mẫu thực phẩm và bệnh phẩm được lấy để xét nghiệm t́m nguyên nhân.
Và câu hỏi cứ tự bật ra, rất chát: Nếu những “điều kiện tối thiểu” c̣n thiếu như vậy, v́ sao một hệ thống có thể hoạt động, mở nhiều điểm bán, trở thành cái tên quen thuộc… cho tới khi bệnh viện đông nghẹt?
Thư xin lỗi, cơn phẫn nộ và cảnh “thanh lư tủ bánh ḿ”
Chiều 14/12, trang của cơ sở đăng “thư xin lỗi”, nhận trách nhiệm về thiếu sót trong kiểm soát và chế biến, nói đă tạm ngưng hoạt động và phối hợp cơ quan chức năng, đồng thời hứa chỉ quay lại khi “bảo đảm an toàn tuyệt đối”. Nhưng xin lỗi, trong những vụ liên quan sức khỏe – thậm chí tính mạng – thường không đủ để đóng lại nỗi sợ.
Trên mạng xă hội, phản ứng của người được cho là nạn nhân và người nhà nạn nhân gay gắt, bởi cảm giác bị xem nhẹ: có người nói “không thể gọi là thiếu sót”, có người đ̣i “đóng cửa vĩnh viễn”, có người kể ḿnh sốt cao, đi ngoài liên tục nhiều ngày, nằm viện kiệt sức và nhấn mạnh “không phải xin lỗi là xong chuyện”. Những câu chữ ấy không văn hoa, nhưng có thứ thật thà của nỗi đau: khi thân thể bị hành hạ, người ta cần một câu trả lời rơ ràng hơn một lời xin lỗi.
Rồi đến ngày 17/12, mạng xă hội lan truyền h́nh ảnh hệ thống rao bán/thanh lư tủ bán bánh ḿ. Chủ cơ sở xác nhận đang bán toàn bộ tủ, giá thấp nhất từ 1 triệu đồng một tủ. Một chi tiết nhỏ thôi, nhưng lại như dấu chấm than. Bởi trong mắt nhiều người, đó giống như khoảnh khắc “đóng sập cánh cửa” của một thương hiệu – và cũng là lúc nỗi hoang mang chuyển thành hoài nghi: liệu việc thanh lư này là dừng hẳn, hay chỉ là rút lui tạm thời, hay là thay h́nh đổi dạng để quay lại?
Không chỉ Quảng Ngăi: chuỗi cảnh báo với bánh ḿ và đồ ăn đường phố
Cùng thời điểm, Lâm Đồng cũng ghi nhận nhiều ca nhập viện nghi liên quan bánh ḿ; cơ quan y tế yêu cầu điều tra, truy xuất nguồn gốc, lấy mẫu xét nghiệm, xử lư nghiêm vi phạm. Những vụ việc nối nhau khiến người dân giật ḿnh: hóa ra rủi ro không nằm ở “món bánh ḿ”, mà nằm ở khâu nguyên liệu, bảo quản, chế biến, và ở lỗ hổng quản lư.
Bánh ḿ không có lỗi. Lỗi nằm ở sự dễ dăi với sức khỏe cộng đồng: khi giấy tờ chỉ là “thủ tục”, khi nguồn gốc nguyên liệu mập mờ, khi bếp núc thiếu chuẩn vệ sinh, khi hậu kiểm lỏng lẻo, và khi niềm tin của khách hàng bị đặt lên bàn cân với lợi nhuận.
|
|
1 Reply | 2,459 Views |
Dec 17, 2025 - 11:05 AM - by Gibbs
|
Nhiều "nhà giàu" đi BMW, Lexus, Mercedes bán rau ở Bolsa : Băi Đậu Xe Hóa Chợ Đuôi Xe
New Tab ↗
|
Khi BMW, Lexus trở thành… sạp chợ
Sáng 14/12/2025, ở góc Magnolia và Bolsa, trời c̣n mù sương mà băi đậu xe đă rộn ràng như một phiên chợ quê. Hàng chục chiếc BMW, Mercedes, Lexus, SUV đời mới xếp hàng dài, cốp sau mở toang. Từ trong ḷng những chiếc xe bóng loáng ấy, từng thùng rau, thùng trái cây, khay bánh flan, sữa bắp, gị chả lần lượt được bày ra, xen lẫn những rổ mướp, mận, ổi, mít, rau vườn. Người bán th́ co ro trong áo lạnh, đầu đội nón lá, mũ trùm kín mặt; người mua tay ôm túi nylon, cúi xuống trả giá, lựa từng bó rau non như thể đang đứng ở chợ Bà Chiểu hay Cần Thơ, chứ không phải Little Saigon trên đất Mỹ.

Giữa hai hàng xe là một lối đi nhỏ, chật kín rổ cam, bí đỏ, măng cụt, rau sống; nhiều chỗ hàng tràn hẳn xuống lối chạy xe, biến băi đậu vốn dành cho khách siêu thị thành một “chợ đuôi xe” đúng nghĩa. Tấm bảng “Parking lot not a market” treo trên tường bỗng trở nên lạc lơng, như một lời nhắc nhở bất lực trước cơn lốc mưu sinh.
Chợ, quán lên giá – băi đậu xe thành nơi mưu sinh
Người ta giải thích với nhau rất đơn giản: giá cả trong chợ, trong tiệm ăn tăng vù vù, từ bó rau tới ổ bánh ḿ đều đội thêm vài đồng. Nhiều cô chú lớn tuổi ráng trồng vài luống rau, nuôi thêm đàn gà, làm mẻ bánh flan, nồi sữa bắp, rồi gom vào cốp xe, lái ra Bolsa bán kiếm ít tiền phụ tiền điện nước, thuốc men. Có người nói thẳng: “Hổng mua th́ thôi, tụi tui trồng cho vui, có đồng nào hay đồng nấy.” Trong cảnh vật giá leo thang, đồng tiền hưu non, vài chục đô la mỗi cuối tuần cũng là phao cứu sinh.

Nhưng trong đám người “rau nhà” ấy, cộng đồng đồn nhau cũng không ít kẻ tranh thủ hái trộm trái cây, bứt rau ở vườn nhà người khác đem ra bán. Một comment trên mạng mỉa mai: “Có người bán hàng hái trộm ở vườn nhà người khác” kèm theo icon cười đến chảy nước mắt – tiếng cười chua chát, v́ ai cũng hiểu, ở đâu có nghèo khó, ở đó có những cuộc tranh giành lặt vặt mà không ai muốn nh́n thấy.
Phạm luật hay văn hóa “chợ cóc” mang từ quê nhà?
Dưới mắt nhiều cư dân, cảnh chợ đuôi xe này là một thứ kư ức Việt Nam sống dậy: những mẹ già ngồi bệt trên nền xi măng, bên cạnh là rổ nấm, rổ ớt, mớ hành lá, đội nón lá và nói cười bằng tiếng Việt. Nhưng dưới con mắt luật pháp Mỹ, đây lại là một câu chuyện khác. Một người b́nh luận: “Bán như vậy là phạm luật, chợ họ có quyền gọi cảnh sát.” Người khác thêm: “Chiếm chỗ parking trước sau cũng bị đuổi, người ta mở tiệm làm ăn là trả luôn tiền chỗ đậu xe.” Quả thật, sau lớp vỏ dễ thương của “chợ quê trên xứ người” là cả một bài toán về an toàn thực phẩm, giấy phép kinh doanh, bảo hiểm, thuế má – thứ mà đa số bà con “bán cho vui” không hề có hoặc không đủ điều kiện để lo.

Thỉnh thoảng, bảo vệ chợ hay cảnh sát thành phố ghé lại, nhắc nhở, giải tán. Có người kể: “Mai kia bị đuổi, bây giờ thi thoảng bị đuổi hoài, được vài bữa xong lại tiếp tục.” Cứ thế, một cuộc rượt đuổi âm thầm giữa luật lệ và miếng cơm manh áo diễn ra ngay trên băi đậu xe đầy vạch sơn trắng.
Những tiếng nói trái chiều từ cộng đồng
Trên mạng xă hội, h́nh ảnh dăy xe sang mở cốp bán đồ gây tranh luận rôm rả. Một số người bức xúc: “Time to clean up and parking lot turn into marketplace hổ lốn” – đă đến lúc phải dọn dẹp cả chợ ngoài đời lẫn chợ ảo. Người khác châm biếm rằng phần đông đây là “tui này là bọn leo tường Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh”, một kiểu quy chụp vùng miền đầy ác ư, cho thấy ngay cả người Việt với nhau đôi khi cũng nh́n nhau bằng ánh mắt nghi ngại. Có người ngán ngẩm: “Bán cũng không rẻ”, ư nói dù là hàng “vườn nhà” nhưng giá chẳng dễ chịu hơn bao nhiêu so với trong chợ.

Ngược lại, cũng có những tiếng nói cảm thông. Một bác Dayton Snyder b́nh thản nh́n mọi chuyện: mấy người có tuổi thích trồng cây, đến mùa có chút hoa lợi đem ra đổi chác, kiếm vài đồng đóng tiền gas, tiền điện; ai không thích th́ thôi, khỏi mua. Trong cái lạnh của một buổi sáng Bolsa, những cuộc tṛ chuyện như vậy làm hiện ra cả một thế hệ cha chú đă đi quá nửa đời người, giờ ngồi sau đuôi xe bán từng bó rau như một cách từ chối ngồi không, từ chối trở thành gánh nặng cho con cháu.
Chợ đuôi xe và nỗi lo của một Little Saigon đang đổi khác
Thực ra, cảnh băi đậu xe thành chợ không chỉ riêng Bolsa, mà người ta bảo “Úc, Mỹ và Việt Nam đều giống nhau”. Ở đâu có cộng đồng Việt đông đúc, ở đó dần dần cũng mọc lên những chợ cóc kiểu này: nhanh, gọn, không phải trả tiền rent, không cần bảng hiệu. Nhưng nếu để tự phát kéo dài, parking lot sẽ biến thành một marketplace lộn xộn, cạnh tranh trực tiếp với các tiệm đă bỏ vốn đầu tư, trả tiền thuê mặt bằng, điện nước, thuế má đầy đủ. Câu hỏi đặt ra cho chính quyền địa phương và cộng đồng là: làm sao vừa giữ được sinh kế nhỏ bé của những người bán rau đuôi xe, vừa bảo vệ sự công bằng cho các cơ sở kinh doanh chính thức, lại vừa giữ được trật tự, vệ sinh, an toàn cho khu thương xá.

Nh́n những chiếc xe sang đậu dọc băi, nhiều người cười cợt: “Toàn lái xe thiếu nợ nên phải khổ thế.” Trong tiếng cười ấy giấu cả nỗi lo của một cộng đồng di dân đă đi qua mấy chục năm dựng xây, nay đối mặt với lạm phát, nợ nần, tiền nhà, tiền bảo hiểm. Little Saigon từng là biểu tượng thành công của người Việt tị nạn, nhưng dưới bầu trời xám của buổi sáng Bolsa hôm nay, những chiếc cốp xe mở toang chất đầy rau trái cho thấy một sự thật giản dị: để bám trụ được giữa nước Mỹ, đôi khi người ta phải lùi lại, ngồi xuống vỉa hè, bày rổ rau như thuở c̣n ở quê nhà.

Và biết đâu, giữa băi xe lạnh lẽo, những cuộc tṛ chuyện đôi ba câu, những bó rau thơm, trái cây quê hương trao tay lại chính là điều giữ cho người Việt nơi xứ lạ c̣n cảm thấy ḿnh thuộc về nhau – cho dù “parking lot not a market”, nhưng t́nh cảnh và tâm sự của những người mưu sinh nơi đây rất thật, rất Việt Nam.
Nguồn: Hải Trần
|
|
2 Replies | 2,408 Views |
Dec 15, 2025 - 2:10 PM - by Gibbs
|
“Mưa đỏ” của Cộng Sản bị loại khỏi giải Oscar
New Tab ↗
|
Danh sách rút gọn Oscar công bố, “Mưa đỏ” dừng lại trước top 15
Tối 16/12 theo giờ Mỹ, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Mỹ công bố danh sách rút gọn cho nhiều hạng mục của Oscar lần thứ 98. Trong hạng mục Phim quốc tế xuất sắc, “Mưa đỏ” – tác phẩm được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chọn đại diện Việt Cộng – đă không có tên trong danh sách 15 phim rút gọn từ 86 đại diện quốc gia. Thông tin ấy rơi xuống giữa lúc dư âm pḥng vé c̣n nóng, như một tiếng gơ cửa nhắc rằng “ra biển lớn” là câu chuyện khác hẳn “làm nên chuyện trong nước”.
Kỳ vọng khi gửi phim đi: quảng bá h́nh ảnh và “nâng vị thế điện ảnh Việt Cộng”
Khi chọn “Mưa đỏ”, cơ quan quản lư đặt kỳ vọng bộ phim không chỉ quảng bá h́nh ảnh đất nước, con người và lịch sử Việt Cộng, mà c̣n góp phần nâng vị thế điện ảnh Việt Cộng trên bản đồ thế giới. Nhưng Oscar vốn không phải nơi chỉ cần nhiệt huyết là đủ; nó là cuộc sàng lọc khắc nghiệt, nơi mỗi khung h́nh bị cân đo bằng ngôn ngữ điện ảnh, chuẩn mực nghệ thuật, và cả bối cảnh văn hóa quốc tế.
Bộ phim “Mưa đỏ”: xuất thân, câu chuyện, và những tranh căi kéo dài từ ngày ra rạp
“Mưa đỏ” do đạo diễn Đặng Thái Huyền thực hiện, Điện ảnh Quân đội nhân dân sản xuất, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Chu Lai. Từ khi ra rạp cuối tháng 8/2025, phim thu hút khen chê trái chiều v́ một số t́nh tiết gây tranh căi. Có người xem và rưng rưng v́ cảm giác “được chạm” vào kư ức chiến tranh, có người xem và khó chịu v́ cảm giác mọi thứ bị đẩy quá tay, hư cấu quá đà, hoặc đặt thông điệp lên trên chất lượng kể chuyện.
Điều trớ trêu là: trong nước, “Mưa đỏ” lại trở thành hiện tượng pḥng vé. Doanh thu ghi nhận có thời điểm lên đến 713,7 tỷ đồng (tính đến 28/9), với hơn 8,1 triệu lượt khán giả – một con số khổng lồ, được xem như mức người xem lớn nhất lịch sử điện ảnh Việt Cộng. Nhưng chính chỗ này cũng làm dư luận tách đôi: một bên coi đó là “niềm tự hào”, bên kia bảo đó là “hiệu ứng tuyên truyền, hiệu ứng FOMO, hiệu ứng suất chiếu”, và con số đông chưa chắc đồng nghĩa với một bộ phim đủ sức bước vào guồng tuyển chọn Oscar.
Trượt Oscar có bất ngờ không? Nhiều người bảo: “xa vời” là đúng bài
Thực ra, trước khi danh sách rút gọn xuất hiện, nhiều ư kiến chuyên môn đă dè dặt: việc “Mưa đỏ” có thể làm nên chuyện ở Oscar là… xa vời. Không phải v́ “không yêu nước”, mà v́ Oscar là đấu trường nơi câu chuyện cần vượt qua biên giới, chạm vào trái tim người chưa từng sống trong bối cảnh của ḿnh; nơi kỹ thuật, tiết tấu, ngôn ngữ h́nh ảnh và cách đặt vấn đề phải đủ tinh tế để người xem quốc tế không bị đứng ngoài.
Lịch sử cũng nhắc điều đó rất rơ. Trong 22 lần Việt Cộng gửi phim tranh giải hạng mục Phim quốc tế xuất sắc nhất, Việt Cộng chỉ có một lần duy nhất được đề cử chính thức: “Mùi đu đủ xanh” (1993) của đạo diễn Trần Anh Hùng. Dù quay tại Pháp, phim được đăng kư đại diện Việt Nam và bất ngờ lọt vào đề cử chính thức Oscar lần thứ 66. Cái “một lần duy nhất” ấy giống một chiếc mốc vừa đáng tự hào, vừa như một lời nhắc nhở: con đường này không dễ, và không thể đi bằng cảm xúc tự sướng.
Cơn băo b́nh luận: từ châm chọc, mỉa mai đến bức xúc, và cả những tiếng thở dài tỉnh táo
Tin “Mưa đỏ” trượt top 15 không chỉ là một kết quả; nó mở ra một biển b́nh luận ồn ào như chợ. Có người ném thẳng một câu lạnh lùng: “Đem dự thi cũng là một thành công rồi…”, rồi bẻ giọng sang cay nghiệt, coi việc gửi phim đi như một màn “tự sướng tinh thần”. Có người chế giễu: “Tranh mâm xôi vàng may ra”, kiểu nói vừa cười vừa đạp. Có người buông một câu nghe như tiếng tắt: “Chưa thèm đi xem nữa”, như thể không cần tranh luận, chỉ cần quay lưng.
Rồi có người mượn câu chuyện Oscar để chọc quê: đề nghị lập một giải kiểu “VinOscar”, tự trao cho nhau khỏi phải đi xa. Có người th́ phản ứng ngược lại, bảo “lọt vào mới sợ”, v́ họ nh́n Oscar như “giải của phương Tây”, không cần – hoặc không muốn – được công nhận. Ở giữa hai bờ mỉa mai và tự ái ấy là những ư kiến vừa buồn cười vừa buồn thật: “Mang về nhà mà chiếu”, “đạt giải óc cá”, “để ngủ cho khỏe”… Những câu chữ tưởng chỉ để gây cười, nhưng đọc kỹ lại giống như một cách trút giận lên thứ mà họ cảm thấy bị thổi phồng quá mức.
“Phim lịch sử mà hư cấu quá”: lời chê đau nhất lại đến từ người từng đi qua chiến tranh
Trong đám đông b́nh luận, có một giọng khiến người ta phải dừng lại: một người tự nhận là cựu chiến binh năm 1972 nói thẳng rằng phim hư cấu nhiều quá, nghe đem đi thi Oscar thấy “như hài”, và kết quả đúng là “hề hề”. Dù bạn đồng ư hay không, dạng b́nh luận này chạm vào điểm nhạy cảm nhất của phim lịch sử: ranh giới giữa hư cấu nghệ thuật và sự tôn trọng sự thật. Một người khác cũng nói: hư cấu không sai, nhưng phải hợp lư; khi c̣n nhiều nhân chứng sống, hư cấu quá đà th́ rất khó đi xa, v́ khán giả sẽ không chỉ xem bằng mắt, họ xem bằng kư ức và trải nghiệm.
Có b́nh luận c̣n “chốt” gọn mà đau: nếu làm phim dựa trên “Nỗi buồn chiến tranh” th́ may ra lọt danh sách ngay. Câu này không phải chỉ khen một tác phẩm văn học; nó là lời phàn nàn về chiều sâu nhân bản, về cách nh́n chiến tranh như bi kịch con người thay v́ như khẩu hiệu. Và đó cũng là thứ điện ảnh thế giới thường t́m: nỗi đau, cái giá, sự phức tạp, chứ không chỉ sự đúng – sai theo kiểu một chiều.
V́ sao phim thắng lớn trong nước nhưng khó “chạm” quốc tế?
Có người b́nh luận khá tỉnh: “Thành công doanh thu ở VN v́ chạm tới tinh thần yêu nước, tự hào về thế hệ cha ông; c̣n tŕnh độ làm phim của Việt Cộng vẫn chưa tới tầm để đi tranh giải.” Đây là kiểu nói không chửi, không nịnh, chỉ đặt hai chuyện vào đúng chỗ của nó. Khán giả trong nước có thể xúc động v́ câu chuyện gắn với kư ức tập thể, v́ tâm thế “cần một biểu tượng”, v́ không khí rạp chiếu như một sự kiện. Nhưng khán giả quốc tế không có chiếc ch́a khóa cảm xúc đó. Họ cần câu chuyện tự đứng trên đôi chân nghệ thuật: kịch bản, nhịp phim, nhân vật, xung đột, sự tinh tế, và cái nh́n đa chiều. Nếu phim không đủ “tự thân vận động”, người xem lạ văn hóa rất dễ tắt sau 30 phút, như một b́nh luận thẳng thừng đă nói.
Oscar không phải chiếc gương để soi tự hào, mà là bài kiểm tra khắc nghiệt của ngôn ngữ điện ảnh
Oscar là giải thưởng thường niên của Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Mỹ, được xem là sự kiện điện ảnh danh giá và có tầm ảnh hưởng lớn nhất thế giới. Lễ trao giải lần thứ 98 dự kiến diễn ra ngày 15/3/2026. Ở đó, danh sách rút gọn chỉ là một cánh cửa đầu; không lọt top 15 không đồng nghĩa “phim vô giá trị”, nhưng nó cũng là dấu hiệu rơ rằng: muốn bước vào cuộc chơi này, điện ảnh Việt không thể chỉ dựa vào doanh thu và không khí phong trào.
Và có lẽ, điều đáng suy nghĩ nhất sau cơn mưa b́nh luận không phải là chuyện “trượt hay không trượt”. Mà là câu hỏi: chúng ta muốn thế giới nhớ đến điện ảnh Việt bằng ǵ? Bằng sự ồn ào ngạo nghễ, hay bằng những câu chuyện đủ sâu để người lạ văn hóa cũng thấy ḿnh trong đó? “Mưa đỏ” đă làm được một điều hiếm: kéo hàng triệu người vào rạp, làm xă hội bàn tán, tạo thành hiện tượng. Nhưng Oscar là một ngọn núi khác. Leo núi ấy không thể bằng tiếng ḥ, mà phải bằng đôi chân nghề nghiệp, bằng sức nặng nghệ thuật, và bằng sự thật con người được kể ra một cách tử tế.
|
|
6 Replies | 2,378 Views |
Dec 17, 2025 - 10:27 AM - by Gibbs
|
Derek Phan, một người nhập cư gốc Việt, đă chỉ trích gay gắt Thị trưởng Minneapolis Jacob Frey và cộng đồng người Somalia vô ơn trong một
New Tab ↗
|
“Khi nào chúng ta phải cúi đầu trước một số cộng đồng nhất định…Tại sao tên thị trưởng khốn kiếp này lại phải xin lỗi những tên cướp biển gian xảo đó?!” – Một người nhập cư tự hào chỉ trích gay gắt những người Somalia vô ơn và Thị trưởng Jacob Frey trong một bài phát biểu đầy sức mạnh

Derek Phan, một người nhập cư gốc Việt, đă chỉ trích gay gắt Thị trưởng Minneapolis Jacob Frey và cộng đồng người Somalia vô ơn trong một video trên TikTok. Nguồn: keithphan885 TikTok
Một người nhập cư hợp pháp đầy tự hào gần đây đă gây sốt trên mạng xă hội sau khi có bài phát biểu dài ḍng chỉ trích những người nhập cư bất hợp pháp gốc Somalia vô ơn ở Minneapolis, cùng với ông thị trưởng ngu ngốc của thành phố.
Như độc giả của TGP đă biết , 70 thành viên cộng đồng người Somalia ở Minnesota đă tham gia vào vụ biển thủ 250 triệu đô la tiền quỹ pḥng chống COVID-19, số tiền này vốn được dành để nuôi sống trẻ em. Hàng triệu đô la đă bị đánh cắp từ tiền thuế của người dân Mỹ và chuyển ra nước ngoài đến Somalia, và 80% số tiền vẫn chưa được thu hồi.
Các nhân viên thuộc Sở Dịch vụ Nhân sinh bang Minnesota đă cáo buộc Thống đốc cánh tả Tim Walz dàn dựng một vụ che đậy quy mô lớn nhằm bảo vệ đường dây gian lận khổng lồ khỏi bị phát hiện. Theo các nhân viên, ông Walz không chỉ phớt lờ những cảnh báo ban đầu mà c̣n chủ động trả đũa những nhân viên của cơ quan đă lên tiếng cảnh báo.
Nữ nghị sĩ Ilhan Omar cũng đang vướng vào ṿng xoáy của vụ bê bối này. Tờ New York Post đă công bố những bằng chứng đáng báo động cho thấy bà không chỉ tổ chức tiệc cho một trong những nhà hàng liên quan đến đường dây gian lận, mà c̣n quen biết cá nhân với một trong những chủ sở hữu bị kết tội của nhà hàng đó.
Trong khi đó, Thị trưởng Minneapolis Jacob Frey sẽ làm bất cứ điều ǵ để lấy ḷng cộng đồng người Somalia và đáp trả Trump sau khi ông ta gọi họ là "rác rưởi".
Frey đă cố gắng lấy ḷng người dân đến mức thậm chí c̣n thử cả món ăn truyền thống của Somalia, dù suưt nôn mửa khi cố gắng ăn nó.
Tuần trước, Keith Phan, một người nhập cư gốc Việt, đă đăng tải một video trên TikTok, bày tỏ sự bức xúc của ḿnh về những ǵ anh ấy đang chứng kiến.
Sau khi đặt câu hỏi đầy sinh động về lư do tại sao người Mỹ lại chiều ḷng cộng đồng người Somalia, Phan lưu ư rằng mặc dù số lượng người di cư Việt Nam ở Mỹ tương đối ít, nhưng tất cả họ đều đang sống rất tốt.
Trong số đó có một số chủ doanh nghiệp, bác sĩ, kỹ sư và nhà khoa học.
Hơn nữa, không một người nhập cư Việt Nam nào từng đ̣i hỏi người khác phải chiều chuộng ḿnh. Thay vào đó, họ làm việc chăm chỉ và ḥa nhập vào xă hội Mỹ.
Phan kết thúc bằng cách chỉ trích gay gắt Frey v́ đă nói tiếng Somali và xin lỗi những "tên cướp biển gian xảo" này.
PHAN: Từ khi nào mà chúng ta lại phải cúi đầu trước một số cộng đồng nhất định chứ?
Nghe này, tôi là người châu Á; tôi là người Việt Nam, chúng tôi có cộng đồng riêng của ḿnh. Chúng tôi đang phát triển mạnh mẽ.
Chúng tôi mới ở đây chưa đầy 50 năm. Nếu nh́n vào số liệu, chúng tôi chỉ có khoảng hai triệu người.
Trong số hai triệu người dân của chúng ta, phần lớn là những người kinh doanh, nhà khoa học, kỹ sư, bác sĩ. Chúng ta đóng góp cho đất nước này nhiều hơn là nhận được.”
Chúng tôi chưa bao giờ yêu cầu bất cứ ai phải cúi đầu hay nói ngôn ngữ của chúng tôi.
Tại sao ông thị trưởng của cái vùng đất cướp biển Somalia ở Minnesota này lại phải nói tiếng của chúng và xin lỗi cho những tên cướp biển gian xảo đó?
Từ bao giờ mà chúng ta phải làm thế?
|
|
5 Replies | 2,333 Views |
Dec 14, 2025 - 10:03 PM - by kentto
|
Kinh tế Việt Cộng nát như tương, Khi Gánh Thuế Nặng Hơn Gánh Hàng: Tiểu Thương Vật Vă Giữa Chợ Vắng Và Dự Án Tỷ Đô
New Tab ↗
|
Những tấm bảng “cho thuê nhà” và những sạp hàng phủ bạt
Chỉ cần đi một ṿng các tuyến phố trung tâm Hà Nội, Sài G̣n hay ghé qua những khu chợ từng một thời tấp nập như Tân B́nh, An Đông…, người ta sẽ thấy một bức tranh u buồn trùm lên: cửa cuốn đóng im ỉm, bảng “cho thuê nhà”, “sang sạp gấp” treo chi chít, những dăy sạp dài phủ bạt im ĺm, bụi bặm.

Những lối đi từng chật ních người mua kẻ bán, nay vang tiếng bước chân lẻ loi của vài tiểu thương ngồi thừ trên ghế nhựa, mắt nh́n vô định. Họ vẫn mở đèn, vẫn treo hàng, nhưng khách không c̣n nhiều như trước. Nhiều người thân của người viết đang có sạp ở chợ Tân B́nh, An Đông, có cửa hàng ngoài phố – ai cũng than ế, mà cái ế này không phải mới một hai tháng. Nó kéo dài từ khoảng 2019 đến nay, qua dịch bệnh, qua khủng hoảng, và kéo luôn sức khỏe, thần kinh, giấc ngủ của biết bao người.
Hơn 50 triệu phận người sống nhờ gánh hàng nhỏ
Trong lúc trên báo chí và hội nghị, người ta nói về đường sắt cao tốc 350km/h, hàng không vũ trụ, siêu đô thị, đại dự án… th́ ngoài kia, vẫn c̣n ít nhất hơn 50% dân Việt Nam – hơn 50 triệu người – đang sống bằng những gánh hàng, những quầy tạp hóa, sạp chợ, xe đẩy vỉa hè.
Họ là người bán, người mua, là nông dân trồng rau cung cấp cho chợ, là tài xế chở hàng, là người làm thuê bưng bê, bốc vác. Một chuỗi dài những phận người nhỏ bé gắn với một sạp hàng vài mét vuông. Chỉ cần đi ra chợ, ra phố, ngồi lặng một lát là thấy được bức tranh thật: hàng hóa chất đầy nhưng tiền không về, người bán nhiều hơn người mua, khuôn mặt nào cũng phảng phất lo âu.
Bài toán thuế: khi con số trên giấy lệch khỏi đời sống
Trong bối cảnh đó, câu chuyện 100, 200, 500 triệu, 1 tỷ… doanh thu/năm làm ngưỡng chịu thuế bỗng trở thành nỗi ám ảnh. Nó phản ánh ít nhất hai điều: áp lực ngân sách nhà nước đang rất lớn, và sự thiếu cập nhật với thực tế mưu sinh ngoài chợ.
Nhà nước không có thuế th́ không thể trả lương bộ máy, hưu trí, đầu tư công, phúc lợi, quốc pḥng, an ninh, tuyên truyền, hội họp… Điều đó ai cũng hiểu. Nhưng nếu lấy một con số doanh thu 1 tỷ/năm để coi là “lớn”, rồi áp ngưỡng thuế dày đặc, th́ nên thử ngồi tính lại trên chiếc máy tính cũ kỹ của tiểu thương.
Một tỷ/năm nghĩa là khoảng 83 triệu/tháng. Giả sử lăi 10% – con số mà ngoài chợ nhiều người c̣n cho là mơ mộng – th́ thu nhập gộp chỉ khoảng 8,3 triệu/tháng cho cả một hộ, trước khi trừ tiền nhà, tiền nhân công, tiền điện nước, phí chợ, vận chuyển, hao hụt, nợ nần… Sau khi gạn lọc hết những chi phí đó, c̣n lại bao nhiêu để nuôi một gia đ́nh ba, bốn miệng ăn?
Chưa kể nhiều người trong nghề khẳng định thật ḷng: bán lẻ tạp hóa, đồ thiết yếu, nếu tính đúng th́ lăi chỉ từ 1–5% doanh thu. Một thùng bia lời 2–3 ngh́n, một cây thuốc vài ngh́n, chai dầu ăn 5 lít cũng chỉ thêm được vài tờ tiền lẻ. Làm cả ngày, trừ hết chi phí, gánh hàng nhiều khi chỉ c̣n lại chút tiền chợ, tiền ăn học cho con.
Gồng gánh 500 triệu doanh thu – hay gồng luôn cả cuộc đời?
Thử chia nhỏ con số 500 triệu doanh thu/năm: cũng mới chỉ khoảng 1,5 triệu/ngày. Với một quán ăn sáng b́nh dân, một tiệm tạp hóa nhỏ, một sạp vải trong chợ – 1,5 triệu tiền bán hàng chưa trừ ǵ – không phải là nhiều. Lăi gộp 20% đă là “trong mơ”, nghĩa là 300 ngh́n/ngày để chi đủ thứ.
Ở các chợ truyền thống, rất nhiều tiểu thương trung niên, 40–60 tuổi, cả đời chỉ biết buôn thúng bán bưng. Họ không rành phần mềm, hóa đơn điện tử, báo cáo thuế. Chỉ cần nghe đến “truy thu”, “phạt”, “truy tố”, “kiểm tra đột xuất” là tay chân bủn rủn. Nỗi sợ này không phải v́ họ muốn trốn tránh nghĩa vụ mà v́ không đủ sức gánh thêm gánh nặng thủ tục lẫn tài chính.
Trong khi đó, thất thoát ngân sách từ lăng phí, đầu tư sai, tham nhũng, những “đại án” ngh́n tỷ, những công tŕnh bỏ hoang… th́ vượt xa số tiền Nhà nước có thể tận thu từ hàng triệu hộ kinh doanh nhỏ. Giả sử một hộ 3 người, mỗi năm nộp thêm 20 triệu thuế, một triệu hộ cũng chỉ được 20.000 tỷ. Con số ấy, nhân lên rất nhiều lần nữa mới bằng số tiền mất đi trong một vài vụ án ngân hàng, bất động sản, hay vài dự án xây xong để… ngắm.
Tiếng nói từ đáy sạp chợ
Đi dưới những dăy cửa sắt kéo xuống, nghe tiểu thương nói chuyện với nhau, người ta mới hiểu thế nào là “sức cùng lực kiệt”. Người than “nghe xong chính sách thuế mới là hết muốn kinh doanh”, người bảo “làm không đủ lời đóng thuế th́ nghỉ, nhưng nghỉ rồi sống bằng ǵ?”.
Có chị nội trợ chưa từng buôn bán cũng phải thở dài: “Nh́n mức thuế như vậy không biết những người bán nhỏ sống sao. Thuế khoán mà nhiều quán tạp hóa nhỏ là ăn thâm vốn, lăi tính bằng từng ngàn, không phải phần trăm trên vốn.”
Có người khác nói thẳng: “Bọn họ không rảnh xem dân sống chết thế nào đâu. Việc của họ là kư quyết định, thu phí, thuế, phạt… càng nhiều càng tốt.”
Lời b́nh luận “sự căm hận sâu dày đang nhen nhóm trong ḷng tiểu thương” nghe có vẻ cực đoan, nhưng nó phản chiếu tâm trạng thật đang lan rộng: bị dồn tới chân tường, không c̣n đường lùi, trong khi ngoài kia siêu thị, trung tâm thương mại, sàn thương mại điện tử nước ngoài mọc lên như nấm bao vây chợ truyền thống.
Kinh tế vĩ mô và bữa cơm tiểu thương
Ở tầm vĩ mô, người ta nói về tăng trưởng GDP, về đường cao tốc, sân bay, cảng biển, về những “siêu dự án” trăm ngàn tỷ. Nhưng ở tầm bữa cơm của một hộ tiểu thương, câu chuyện đơn giản hơn nhiều: hôm nay bán được bao nhiêu, trả được tiền nhà không, c̣n tiền đóng tiền học cho con, thuốc men cho cha mẹ già, chuyện đám cưới, đám giỗ, đám ma bất chợt…
Khi người dân phải loay hoay từng đồng lẻ để cân đối cuộc sống, để sáng mở cửa hàng, tối đóng sổ nợ, th́ bất cứ khoản thuế khoán nào đặt sai ngưỡng, thiếu lắng nghe, đều có thể trở thành giọt nước tràn ly. Người nghèo mua gói ḿ, chai dầu cũng gánh thuế VAT 5–8%; người giàu mua đất, mua vàng lại chịu tỷ lệ thấp hơn. Câu hỏi “ai đang thật sự bị tổn thương?” v́ thế không khó trả lời.
Đến lúc phải “vi hành” thật sự
Có lẽ đă đến lúc những người làm chính sách nên bớt những chuyến “khảo sát” trong pḥng lạnh, bớt những slide tŕnh chiếu toàn số liệu đẹp, để thay bằng một buổi sáng đi bộ chậm răi trong chợ Tân B́nh, An Đông, Đồng Xuân, Bến Thành, hay dọc những tuyến phố tràn ngập bảng “cho thuê nhà”.
Đi mà không cần c̣i hụ mở đường, không đoàn xe tiền hô hậu ủng, chỉ cần ngồi xuống ghế nhựa thấp, uống ly trà đá của một bà bán nước đang loay hoay với tờ giấy nộp thuế. Nghe họ kể về một ngày bán từ 6 giờ sáng đến 10 giờ trưa, lời được 5.000 đồng trên tô bún, 2.000 đồng trên lon bia, rồi tưởng tượng cảnh họ phải lo thêm một khoản thuế khoán không biết tính từ đâu.
Khi đó, có lẽ người ta sẽ hiểu rằng, trước khi mơ về những đoàn tàu 350km/h hay các dự án “bay lên vũ trụ”, điều cấp thiết hơn là giữ cho gánh hàng ngoài chợ không đổ, cho những cánh cửa sắt thôi phải kéo xuống, cho tiểu thương c̣n đủ sức mỉm cười với khách quen.
V́ nếu chợ truyền thống tàn lụi, nếu những người buôn gánh bán bưng lần lượt rời cuộc chơi, th́ nền kinh tế này sẽ mất đi một phần linh hồn – và mọi bản báo cáo tăng trưởng đẹp đến đâu cũng chỉ c̣n là những con số vô cảm trên giấy.
FROM VIETNAM
|
|
3 Replies | 2,214 Views |
Dec 15, 2025 - 2:34 PM - by Gibbs
|
Ông Minh Chính bơ phờ vật vă v́ mất chức thủ tướng, thế lực Hưng Yên tước hết toàn bộ quyền lực
New Tab ↗
|
Một thủ tướng "thân thiện" trong ngoại giao, trong các con mắt của nhiều doanh nghiệp. Ông từng tiếp CEO Nvidia ngay tại quán ăn vỉa hè, lội nước thăm bà con vùng lũ, vào Sài G̣n thời Covid-19. Dù nhiều người nói ông chỉ làm màu, nhưng đa số đều có thiện cảm với ông thủ tướng từng học và làm việc tại Romania, phong cách ông lănh đạo cũng rất "quư phái" kiểu châu Âu. Tuy nhiên v́ không có binh lực trong tay (công an, quân đội) nên ngày từ đầu người ta đă đoán ông sẽ bị mất chức thủ tướng. Vụ án duy nhất mà ông dính "phốt" là vụ bà Nhàn AIC.

Mấy ngày nay dư luận lại có món “đặc sản” quen thuộc: tin đồn nhân sự. Và nhân vật bị gọi tên nhiều nhất là ông Phạm Minh Chính—một thủ tướng từng được không ít người… có thiện cảm, dù khen hay chê th́ ai cũng công nhận ông có “gương mặt truyền thông” rất mạnh.
Thủ tướng “thân thiện”: sống bằng h́nh ảnh, nổi bằng… khoảnh khắc
Người ta nhớ ông bởi những h́nh ảnh rất đời: tiếp CEO Nvidia ngay quán ăn vỉa hè; lội nước thăm bà con vùng lũ; có mặt ở Sài G̣n thời Covid-19; nói chuyện ngoại giao kiểu “mềm mà sáng”. Có người bảo làm màu. Nhưng cũng nhiều doanh nghiệp nh́n ông như một người dễ tiếp xúc, dễ đối thoại, phong cách “quư phái” kiểu châu Âu—phần v́ từng học và làm việc ở Romania, phần v́ cách ông xuất hiện khá “đúng bài” trước ống kính.

Trớ trêu là: ở chính trường, đôi khi điểm mạnh của truyền thông lại là điểm yếu của quyền lực. Người ta có thể cầm ly cụng chúc mừng rất đẹp… nhưng không cầm được bộ máy th́ ly đó cũng chỉ là ly.
Tin đồn “mất ghế”: khi quyền lực không nằm ở nụ cười
Theo luồng bàn tán đang lan rộng, thế lực Hưng Yên bị cho là đă “tước” dần thực quyền của ông, và viễn cảnh ông không c̣n tiếp tục là Thủ tướng sau Đại hội XIV được nhắc đến như một kịch bản rất nghiêm túc—ít nhất là trong các câu chuyện hành lang.

Lư do được giải thích theo kiểu dân gian nhưng nghe lại rất “đúng logic chính trị”: ông Chính không có binh lực trong tay. Công an, quân đội—những nơi quyết định an toàn và đ̣n bẩy—không phải là sân nhà. Mà khi không có “đội h́nh”, mọi chiến thuật chỉ c̣n là… phát biểu.
“Liệu c̣n nước c̣n tát”: chạy sang Bộ Quốc pḥng t́m thế dựa?
Ngay sau khi cuộc họp số 15 kết thúc được một ngày, ông Phạm Minh Chính chủ tŕ cuộc làm việc với Bộ Quốc pḥng và nhiều bộ ngành để bàn nhiệm vụ quân sự–quốc pḥng năm 2026, nhấn vào trọng tâm phát triển công nghiệp quốc pḥng. Dư luận nh́n cảnh ấy rồi tự diễn giải: “Ủa, phải chăng ông đang t́m ‘viện quân’?”

Thực hư thế nào chỉ người trong cuộc biết. Nhưng về mặt h́nh ảnh, nó giống một nước cờ “bấu víu vào sức nặng cuối cùng”—khi bạn không nắm được công an, ít nhất bạn muốn đứng cạnh quân đội để… khỏi thấy ḿnh quá trơ trọi.
Lê Minh Hưng và chiếc ghế Thủ tướng: đồn đoán hay dọn đường?
Cùng lúc, tin đồn ông Lê Minh Hưng có khả năng cao ngồi ghế Thủ tướng xuất hiện dày đặc. Ông Hưng được mô tả như một “kỹ trị gia” kín tiếng, từng là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, rồi làm Trưởng Ban Tổ chức Trung ương—một vị trí cực mạnh về nhân sự.

Trong các câu chuyện “thạo tin”, ông Hưng c̣n được xem là quân cờ trung thành trong bàn tay sắt, và nếu kịch bản này xảy ra th́ đó không chỉ là thay người—mà là thay mô h́nh: từ kiểm soát chéo sang “đồng tâm, trùng trục”, tức một trục quyền lực chạy thẳng, ít khoảng trống, ít đối trọng.
Bộ Công an và “lănh địa riêng”: Thủ tướng là cấp trên… trên giấy
Một chi tiết được đem ra mổ xẻ nhiều là vai tṛ của Bộ Công an. Dù theo h́nh thức Bộ trưởng là cấp dưới Thủ tướng, nhưng trong thực quyền, đó lại là một “lănh địa” có công cụ điều tra và hồ sơ. Và v́ vậy, người ta nói: Thủ tướng có thể chỉ đạo, nhưng không thể “ra đ̣n” theo cách công an có thể ra đ̣n.
Câu chuyện càng chua hơn khi có người nhắc lại bài phát biểu ca ngợi lực lượng công an theo kiểu rất mềm, nghe như “vuốt đuôi”: “thức cho dân ngủ, gác cho dân vui chơi…” Nghe th́ đẹp. Nhưng trong bối cảnh đấu đá, nó lại bị dân mạng chế thành: lúc nguy cấp, lời hay cũng giống… áo mưa: che được mưa nhỏ, gặp băo th́ thôi.
A1-A5: sơ đồ quyền lực kiểu “một lớp học, năm chức danh”
Dư luận c̣n truyền nhau “bảng phân vai” như sau:
A1+A2/ Tô Lâm: Tổng bí thư + Chủ tịch nước
A3/ Lê Minh Hưng: Thủ tướng
A4/ Trần Thanh Mẫn: Chủ tịch Quốc hội
A5/ Trần Cẩm Tú: Thường trực Ban Bí thư
Nghe như kư hiệu bài thi, nhưng lại phản ánh tâm trạng xă hội: người ta đang nh́n chính trị như một ván cờ, mà mỗi quân được gọi bằng mă số—v́ tên thật đôi khi không quan trọng bằng vị trí đứng.
Bloomberg và câu chuyện “ngoại lệ thành tiền lệ”
Thông tin Bloomberg dẫn nguồn ẩn danh về khả năng ông Tô Lâm tiếp tục làm Tổng bí thư và kiêm Chủ tịch nước càng làm đồn đoán nóng thêm. Đi kèm đó là câu hỏi: v́ sao “quá tuổi” vẫn có thể tiếp tục?
Lập luận phổ biến trong các bài b́nh luận là: tiền lệ “trường hợp đặc biệt” trước đây đă mở cửa cho việc bẻ quy định. Khi ngoại lệ trở thành tiền lệ, th́ điều lệ giống như… hàng rào thấp: ai muốn bước qua cũng bước qua được, miễn là đủ lực.
Từ “thủ tướng vỉa hè” đến cuộc chơi không dành cho người không có lực
Nếu đúng như tin đồn, ông Phạm Minh Chính là một ví dụ cay đắng cho bài học cũ: chính trường không chỉ là bài phát biểu hay, ngoại giao mềm, hay h́nh ảnh lội nước cứu dân. Những thứ đó giúp bạn được yêu mến. Nhưng để sống sót trong “cung đ́nh”, bạn cần một thứ khác: lực và liên minh.

Và nếu chiếc ghế Thủ tướng thực sự đổi chủ, th́ câu chuyện không dừng ở một cá nhân. Nó là dấu hiệu của một giai đoạn quyền lực đang được sắp lại—thậm chí theo hướng “đồng tâm, trùng trục”, nơi mọi đường dây đều chạy về một trục chính.

C̣n ông Chính? Có lẽ ông vẫn sẽ xuất hiện đâu đó, vẫn nói năng lịch thiệp, vẫn “quư phái châu Âu”. Chỉ có điều, trong ván cờ này, lịch thiệp không thay được… quân.
|
|
2 Replies | 2,214 Views |
Dec 24, 2025 - 2:36 PM - by Gibbs
|
Du khách Trung Cộng đăng ảnh thăm Hồ Lăng với cờ 5 sao, dắt chó 1 sao khiến Việt Cộng nổi điên
New Tab ↗
|
Một tấm ảnh, hai lá cờ, và một cái “nóng” tập thể
Mấy hôm nay, dân mạng chuyền tay một bức h́nh được nói là đăng trên Weibo ngày 21/12/2025: một du khách Trung Cộng đứng ở Hà Nội, phía xa là khu Ba Đ́nh – Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Người th́ cầm cờ 5 sao, c̣n chú chó đi cạnh lại mặc áo đỏ… với một ngôi sao vàng.
Và thế là… chưa kịp hỏi “Hà Nội mùa này có lạnh không?”, diễn đàn đă kịp “tăng nhiệt” lên mức… sôi lăn tăn.

Cái khiến nhiều người khó chịu không chỉ là chuyện cờ quạt. Mà là cảm giác bị “đùa cợt biểu tượng”: một bên cờ Tàu phấp phới, một bên áo chó lại gợi liên tưởng tới cờ Việt Cộng. Dù người đăng cố t́nh hay vô t́nh, h́nh ảnh này chạm đúng “dây thần kinh nhạy cảm” của rất nhiều người Việt Cộng.
Dân mạng chia phe: “Ảnh ghép!” vs “Thật hay giả cũng thấy nhột!”
Có người khẳng định luôn: ảnh ghép, ghép c̣n “lộ”, kiểu “không ai chụp hết” và bảo đăng vậy chỉ làm tṛ cười. Nhóm này nói thẳng: muốn phẫn nộ th́ phẫn nộ cho đúng, chứ phẫn nộ nhầm th́ tự ḿnh dâng điểm cho đối phương.
Nhưng cũng có phe khác lại bảo: thật hay ghép không quan trọng bằng việc nó phản ánh một thái độ khinh nhờn, và thái độ đó mới là thứ đáng lo. Có người c̣n mỉa mai: “Ở nước ngoài, người Việt Cộng vẫy cờ th́ hăng lắm; người Trung Cộng vẫy cờ trên đất ḿnh lại im thin thít?”
Thế là câu chuyện từ “một tấm h́nh” leo thang thành “một bài kiểm tra ḷng tự trọng tập thể”—mà đề thi lại do diễn đàn ra đề.
Xen giữa hai phe là nhóm “triết gia bất đắc dĩ”: thôi bỏ qua quá khứ, đừng chia rẽ, “anh em Cộng Sản một nhà”… Nói nghe cũng êm, chỉ tội là cứ hễ nhắc tới Việt–Trung th́ lịch sử lại đứng dậy ho khan một tiếng: “Anh em nào? Anh em kiểu ǵ?”
V́ sao Việt–Trung cứ đụng là nhói? Nhắc nhẹ… biên giới 1979
Muốn hiểu v́ sao một tấm h́nh cờ quạt lại làm người ta bốc hỏa, phải nh́n cái “hành lư lịch sử” mà hai dân tộc mang theo.
Quan hệ Việt–Trung không phải kiểu hàng xóm “sáng chào tối chửi” cho vui. Đây là hàng xóm ở sát vách cả ngàn năm, lúc giao thương, lúc đụng độ, lúc vừa bắt tay vừa… thủ sẵn đồ nghề. Nhiều giai đoạn lịch sử ghi nhận các cuộc chiến tranh, xung đột và tranh chấp kéo dài, để lại tâm lư cảnh giác rất sâu trong xă hội Việt Nam.
Đặc biệt, vết cắt lớn nhất thời hiện đại là chiến tranh biên giới 1979. Nhiều gia đ́nh Việt Nam vẫn c̣n kư ức về những ngày biên cương rực lửa, những thị xă bị tàn phá, những người lính và dân thường ngă xuống, và các cuộc đụng độ kéo dài nhiều năm sau đó. Khi kư ức ấy c̣n sống, th́ những biểu tượng như quốc kỳ—dù xuất hiện trong ảnh “du lịch”—vẫn có thể trở thành mồi lửa.
Chưa kể những câu chuyện khác như Hoàng Sa 1974, Gạc Ma 1988… càng khiến người Việt nhạy cảm với bất cứ tín hiệu nào giống “thử phản ứng” hoặc “đạp biểu tượng”.
Điều buồn cười nhất là: có thể bức ảnh đúng là ghép. Cũng có thể là thật. Nhưng hiệu ứng của nó th́ rất thật: nó kéo cảm xúc lên cao, kéo đám đông chia phe, và kéo cả câu chuyện đi xa khỏi sự thật ban đầu.
|
|
5 Replies | 2,199 Views |
Dec 28, 2025 - 2:45 AM - by Gibbs
|
Trần Đô Linh VIETBF (220 ảnh)
New Tab ↗
|
|
|
|
3 Replies | 2,154 Views |
Dec 19, 2025 - 12:48 AM - by Gibbs
|
Hàng triệu Việt Kiều nguy cơ bị hốt ví ngay khi vừa đặt chân xuống Việt Nam
New Tab ↗
|
Vừa đáp xuống sân bay, c̣n chưa kịp ăn tô phở cho tỉnh người, nhiều cô chú anh chị đă được nhắc một điều cực kỳ “rùng rợn”: ngủ nhờ một đêm mà quên khai báo lưu trú/tạm trú là có thể bị phạt. Không phải ai cũng bị hỏi liền tại sân bay, nhưng nếu bị kiểm tra cư trú hoặc có phát sinh giấy tờ, là ví có thể “nhẹ đi” khá nhanh.
Tóm gọn cho dễ hiểu: qua đêm là “lưu trú”, qua tháng là “tạm trú”
Về Việt Nam, hễ ở qua đêm không đúng nơi thường trú (ở nhà người thân, thuê căn hộ, homestay…) th́ liên quan tới thông báo lưu trú.
C̣n nếu ở từ 30 ngày trở lên (ở nhờ dài ngày, thuê trọ dài hạn…) th́ phải đăng kư tạm trú.
Nghe th́ đơn giản, nhưng cái “rùng rợn” nằm ở chỗ: nhiều người cứ tưởng “về nhà ḿnh/nhà họ hàng th́ thôi”, tới lúc có chuyện mới biết… luật không đùa.
Mức phạt: không đau như găy tay, nhưng đủ đau như… mất Tết
Từ 15/12/2025, quy định xử phạt theo Nghị định 282/2025/NĐ-CP được nhắc nhiều v́ phần cư trú/lưu trú “siết” rơ ràng hơn. Với cá nhân, nhóm lỗi kiểu “không làm đúng quy định về đăng kư tạm trú” hoặc “không thông báo lưu trú/khai báo tạm vắng” có thể bị cảnh cáo hoặc phạt tiền 500.000 – 1.000.000 đồng.
Nói vui: một cái bấm thiếu trên app có thể đổi lấy… một bữa lẩu trả bằng tiền phạt.
Ở khách sạn th́ sao? Thường là bạn không phải người chạy giấy
Nếu bạn ở khách sạn/nhà nghỉ/homestay làm check-in đàng hoàng, đưa giấy tờ đầy đủ, th́ đa phần cơ sở lưu trú sẽ khai báo. V́ nếu họ không khai báo, họ cũng “toang ví” chứ chẳng riêng ǵ khách.
Theo quy định, cơ sở lưu trú mà không thực hiện thông báo lưu trú th́ mức phạt tăng theo số người không khai báo:
Không khai báo cho 1–3 người: có thể bị phạt 2–4 triệu.
Không khai báo cho 4–8 người: có thể bị phạt 4–8 triệu.
Không khai báo cho từ 9 người trở lên: có thể bị phạt 8–12 triệu.
Vậy nên đừng ngạc nhiên v́ sao khách sạn hỏi giấy tờ kỹ: họ không ṭ ṃ, họ… sợ phạt.
V́ sao Việt kiều hay “dính”? V́ hay ở nhà người thân—mà ai cũng tưởng “người nhà th́ khỏi”
T́nh huống dễ “hốt ví” nhất thường không phải khách sạn, mà là: về thăm quê, ở nhà cậu mợ d́ chú, rồi nghĩ “nhà ḿnh mà”. Thêm một kiểu nữa là thuê căn hộ, chủ nhà ngại thủ tục, hoặc hai bên nghĩ “thôi kệ, có ai kiểm tra đâu”.
Đến lúc có kiểm tra cư trú, hoặc cần giấy tờ hành chính, hoặc khu phố làm rà soát… là bắt đầu câu chuyện: “Ủa sao chưa khai báo?”
Du lịch nay Sài G̣n mai Nha Trang mốt Hà Nội: khai kiểu ǵ?
Thực tế, nếu bạn đi kiểu du lịch liên tục và ngủ ở khách sạn, thường khách sạn lo khai báo theo từng điểm lưu trú. Bạn chỉ cần làm đúng một việc: check-in đúng quy tŕnh, đưa giấy tờ, đừng “ngại phiền” rồi bỏ qua.
C̣n nếu bạn “du lịch bụi phiên bản gia đ́nh”: ngủ nhà người quen mỗi nơi một đêm, th́ nên nhắc nhẹ chủ nhà chuyện thông báo lưu trú để khỏi rắc rối.
3 mẹo nhỏ để khỏi bị “hốt ví” oan
Một: ở khách sạn/homestay th́ check-in chuẩn, hỏi khéo “anh/chị đă khai báo lưu trú giúp em chưa?” cho chắc.
Hai: ở nhà người thân vài hôm trở lên, nhắc gia đ́nh hỗ trợ thông báo lưu trú; c̣n ở từ 30 ngày th́ tính luôn đăng kư tạm trú cho đúng bài.
Ba: đă có kênh làm trực tuyến (tùy điều kiện tài khoản/địa phương) th́ làm sớm cho khỏe, khỏi “để mai tính” rồi mai… quên luôn.
Về thăm quê cho vui, đừng để ví bị “thăm” trước
Về Việt Nam là để thăm nhà, thăm họ hàng, ăn uống cho đă, chứ không ai muốn mở màn chuyến đi bằng màn “đóng học phí hành chính”. Không cần hoảng loạn kiểu “vừa xuống máy bay là bị bế đi”, nhưng cũng đừng chủ quan kiểu “không ai kiểm tra đâu”.
Thời buổi này, thứ đáng sợ nhất không phải ma—mà là quên khai báo rồi bị hốt ví trong im lặng.
|
|
2 Replies | 2,104 Views |
Dec 27, 2025 - 6:43 PM - by Gibbs
|
|
» A 15 |
|
|