Hầu như hàng năm, sau mỗi kỳ có báo cáo nhân quyền của Mỹ hoặc Châu Âu, Việt Nam đều có bài học thuộc ḷng và người phát ngôn lên đọc câu này: “Trước hết cần khẳng định Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng và thúc đẩy các quyền cơ bản của người dân. Mọi người dân được thực thi các quyền của ḿnh trong khuôn khổ luật pháp”.
Quyền tự do của Công dân
|
Cũng có khi, nhà nước Việt Nam cho gắn những câu khẩu hiệu rằng th́ là “Quyền con người là giá trị chung của các quốc gia, dân tộc”. Thế nhưng, mỗi khi bị chỉ trích nhân quyền Việt Nam sẽ biện bạch rằng: “Do khác biệt về hoàn cảnh lịch sử, chế độ chính trị, tŕnh độ phát triển, giá trị truyền thống văn hóa… nên cách tiếp cận về quyền con người của mỗi quốc gia có thể khác nhau”. Và cách “tiếp cận” như thế nào th́ chắc chỉ có chính quyền Việt Nam mới hiểu và chấp nhận cách “tiếp cận” độc đáo khác với thế giới văn minh đó.
Với tôi, cứ mỗi lần có sự kiện nào đó như vụ xử các giáo dân Thái Hà năm 2009, Xử án Đoàn Văn Vươn, Thánh lễ Thụ Phong Giám mục, Đại lễ ở các Giáo phận, các bạn trẻ học tập Quyền Con người tại công viên… lập tức tôi được chăm sóc kỹ càng. Nếu không bằng Giấy Triệu tập về bài viết, th́ cũng một lư do ất ơ nào đó và hôm đó lên ngồi chơi ở Sở Công an hoặc cơ quan Công an nào đó suốt thời gian sự kiện kia chấm dứt. Thậm chí không c̣n lư do nào hay hơn, th́ được Trưởng Công an Phường có lời mời đi uống bia…
Riêng về biểu t́nh yêu nước, đă nhiều lần các đoàn thể mặt trận, cựu chiến binh, phụ nữ, phường và công an đến nhà “vận động” không đi biểu t́nh v́ “đă có Đảng và nhà nước lo”. Thậm chí có vị c̣n “đă có ai xâm lược ai đâu”… nhiều đến mức phát bực và nói thẳng: Lần sau tôi không tiếp bất cứ ai về vấn đề này.
Lần này, trên mạng có thông tin Biểu t́nh yêu nước vào Chúa Nhật 2/6/2013, sáng thứ 7 đă nghe điện thoại của Trưởng CA Phường gọi vàomáy: Ông ở đâu đấy?
- Đang đi có việc, có ǵ đấy?
– Gặp nhau uống bia chút.
– Đi vắng rồi, chưa về.
– Khi nào về đấy?
– Xong việc th́ về, chưa biết khi nào.
Sáng sớm Chúa Nhật:
- Này, ông đang ở đâu?
- Ở đâu th́ ở chứ ông làm cái ǵ mà cứ như truy nă tôi thế? Tôi đă bảo đi vắng chưa về.
- Lát nữa có lên Bờ Hồ không? Có đi biểu t́nh không?
- Chưa rơ, nếu về kịp th́ đi.
Ở một đất nước mà quyền con người được tiếp cận bằng h́nh thức như Việt Nam, th́ người dân được tự do là vậy đấy.
Cuộc biểu thị ḷng yêu nước quật cường
Cuộc biểu t́nh yêu nước trong câm lặng giữa Thủ đô Hà Nội.
Một lúc sau, Trưởng CA Phường vào bấm chuông, vợ tôi xuống mở cửa:
- Anh hỏi ǵ đấy?
- Vinh có nhà không em?
- Anh ấy đi vắng.
Trưởng CA Phường xô cửa đẩy ra, vợ tôi giữ lại:
- Anh làm ǵ đấy? Mở cửa nhà tôi làm ǵ?
- Anh vào nhà tí.
- Chồng tôi đi vắng, anh vào làm ǵ?
- Th́ vào tí không được sao?
- Không được, tôi mới ngủ dậy không mời anh vào nhà được.
Thế là Trưởng CA Phường ra về và mấy chiến sĩ mặc thường phục cứ đứng phục sẵn ở ngơ nhà tôi mà không biết để làm ǵ. Kể ra cũng tốn tiền dân, tiền bạc cứ chi cho những việc vô bổ thế này, hèn chi cứ kêu nền kinh tế nguy ngập là chuyện không lạ.
Tại Bờ Hồ Hoàn Kiếm, khi tôi về đến nơi, xung quanh dày đặc các loại công an, dân pḥng, xe cảnh sát, xe bus đợi sẵn… cứ như chuẩn bị chiến tranh. Phía đầu Hàm Cá mập, một số người có mặt và dày đặc công an, ch́m, nổi… đủ cả.
Khi tôi đến, đoàn người đă tập trung và bắt đầu cuộc diễu hành. Tôi đứng chụp mấy kiểu ảnh. Chiếc xe cảnh sát bắt đầu phát loa chói tai, đại loại là: “Chúng tôi ghi nhận tấm ḷng của đồng bào với Tổ Quốc và dân tộc… theo quy định của pháp luật”. Thế rồi sự ghi nhận đó được thể hiện ngay lập tức bằng hành động. Hàng loạt thanh niên không sắc phục được tung ra, giật tất cả băng rôn của những người yêu nước trên tay với nội dung “Biển Đông không phải ao nhà của Trung Quốc” “Phản đối đường 9 đoạn của Trung Quốc”…
Những cụ già cầm mảnh giấy trên tay liền có năm, bảy thanh niên trai tráng xông vào bẻ tay, giật lấy các mảnh giấy ghi lên đó tấm ḷng của họ đối với Tổ Quốc. Hàng loạt người bị bắt lên xe bus, hàng loạt cảnh sát, an ninh, dày đặc bu xung quanh những em nhỏ, những người đàn bà và các cụ già, hằm hằm nh́n họ như chực nuốt sống từng người. Những phóng viên nước ngoài thấy lạ chụp ảnh, ghi h́nh liền bị các nữ quái chặn lại, giơ tay che máy ảnh, đuổi đi.
Tưởng như cuộc biểu t́nh thế là tan ră.
Nhưng không, nhóm người c̣n lại lại tiếp tục bước tới, và giơ cao các khẩu hiệu bằng giấy phản đối Trung Quốc xâm lược. Lần này số người c̣n lại tiếp tục tiến bước bên cạnh chiếc xe cảnh sát lại phát loa “Chúng tôi ghi nhận tấm ḷng của đồng bào với Tổ Quốc và dân tộc…” nhưng không ai biết cái “chúng tôi” đó là ai.
Lực lượng thường trực trước cửa nhà của một buổi biểu t́nh chống Trung Cộng xâm lược.