VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   Breaking News | Tin Sốt (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=40)
-   -   USA Năm 2025: Cười ra nước mắt, tức không nói nên lời (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=2122136)

Gibbs 12-31-2025 17:36

Năm 2025: Cười ra nước mắt, tức không nói nên lời
 
1 Attachment(s)
Năm 2025 khép lại, để lại một bảng tổng kết rất lạ: càng đọc càng buồn cười, mà cười xong lại thấy… tức. Suốt 12 tháng, mạng xă hội Việt Nam liên tục rơi vào trạng thái “cười ra nước mắt” — không phải v́ đời quá vui, mà v́ đời cứ thích đùa kiểu… ác. Dưới đây là những lát cắt nổi bật: câu nói, chính sách, sự kiện… cái nào cũng đủ làm dân mạng bật cười, rồi lặng đi, rồi thở dài.

Giấc mơ phạt giao thông 200 triệu: tưởng Monaco, hóa ra vẫn lương Việt

Thiếu tướng, đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Xuân từng đề xuất nâng mức phạt giao thông lên tới 200 triệu đồng. Dân mạng giật ḿnh tưởng vừa “chuyển hộ khẩu” sang Monaco, chỉ tiếc là lương vẫn lănh bằng tiền Việt, và đường th́ vẫn kẹt như cũ. Câu hỏi bung ra đầy newsfeed: “Phạt để răn đe hay để tận thu?” Người dân hiểu rất nhanh: đi sai th́ bán nhà; chưa sai th́ cũng nên chuẩn bị giấy cầm cố cho… yên tâm.

“Hà Nội lụt mà không biết thằng Thanh đang ở đâu?”: một câu hỏi thành meme quốc dân

Trong một cuộc họp chống ngập ở Hà Nội, mạng xă hội lan truyền câu hỏi của Thủ tướng Phạm Minh Chính: “Hà Nội lụt mà không biết thằng Thanh đang ở đâu?” Câu chữ kiểu “rất đời”, rất giống cảnh quát cấp dưới trong một gia đ́nh Á Đông, nên dân mạng bắt sóng ngay: nước chưa kịp rút, meme đă ngập. Rồi người ta bàn tán rôm rả: “Thủ tướng đang t́m thằng Thanh… hay thằng nào khác?”
Đôi khi, một câu nói “nội bộ” vô t́nh lại trở thành biểu tượng của cảm giác bất lực — khi vấn đề th́ dài như sông, c̣n trách nhiệm th́… trôi đâu mất.

Tô Lâm và ư tưởng có đại biểu Quốc hội là người khuyết tật: thiện ư hay… cái cớ?

Phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm về việc nghiên cứu, bổ sung cơ cấu có đại biểu Quốc hội là người khuyết tật gây tranh căi. Nhiều người nh́n đây như một thông điệp ḥa nhập đáng hoan nghênh; nhưng mạng xă hội cũng bật chế độ hoài nghi: ḥa nhập là chuyện nghiêm túc, không thể biến thành khẩu hiệu trang trí. Và lập tức xuất hiện những câu mỉa mai kiểu: “Quốc hội hiện đâu thiếu người ‘khuyết’ — khuyết phản biện, khuyết trách nhiệm, khuyết dũng khí nói thật… cần ǵ t́m thêm?”
Cái đau là ở chỗ: ư tưởng đẹp vẫn có thể bị nghi ngờ, nếu niềm tin xă hội đă ṃn.

“Chọn lọc gene để đào tạo tinh hoa”: nghe như X-Men, rợn như ưu sinh học

Giám đốc Sở KH–CN Hà Nội Trần Anh Tuấn để lại “dấu ấn khó phai” với câu nói: “chọn lọc gene để đào tạo tinh hoa”. Dư luận bùng nổ, tưởng Việt Nam sắp mở Học viện X-Men, tuyển sinh bằng… xét nghiệm ADN. Sau đó là màn giải thích quen thuộc: “bị hiểu nhầm”. Nhưng mạng xă hội th́ không dễ “nhầm”: v́ cụm từ ấy chạm đúng nỗi sợ cũ — tư duy ưu sinh học từng khiến thế giới trả giá đắt, nay lại được nói ra hồn nhiên đến lạnh sống lưng.

“Chung cư 70–100 triệu/m², ai có tiền mà mua?”: một câu đúng, thật, và muộn

Thủ tướng Phạm Minh Chính phát biểu về giá chung cư 70–100 triệu đồng/m², rằng “ai có tiền mà mua?”. Câu này lan truyền nhanh v́ nó… đúng quá. Đúng như một lời thú nhận tập thể về chính sách nhà ở: người trẻ chạy ṃn gót chân vẫn không mua nổi một giấc ngủ. Dân mạng đáp lại bằng kiểu chua chát: “Dạ đúng, tụi con không có tiền. Nhưng tụi con cũng không có… lựa chọn.”
Khi một câu “thừa nhận” trở thành viral, nó cho thấy nỗi bức bối đă tích tụ tới mức chỉ cần một tia lửa là cháy.

Zalo và “tối hậu thư” với người dùng: tự do kư bằng một cú click

Zalo tung điều khoản mới theo kiểu: hoặc chấp nhận, hoặc rời đi. Không thương lượng, không giải thích dài ḍng — chỉ có một nút “Đồng ư”. Dân mạng gọi đây là “bài học nhập môn về độc quyền mềm”: không cần cấm đoán, không cần cưỡng bức, chỉ cần thiết kế hệ sinh thái đủ dính (từ liên lạc gia đ́nh tới công việc, hành chính), rồi đặt người dùng trước một lựa chọn lạnh như dao.
Tự do đôi khi không bị tước bằng dùi cui; tự do bị “thu hồi” bằng giao diện.

Tin đồn “tha tù trước hạn” các đại án: công lư như đèn giao thông, xanh đỏ tùy xe ai chạy

Năm qua, mạng xă hội nhiều lần rộ lên các lời kháo nhau kiểu “đă về nhà” liên quan những cái tên từng là tâm điểm “đốt ḷ” như Đinh La Thăng, Trịnh Văn Quyết, Vũ “nhôm”… Không phải lúc nào cũng có thông tin chính thức đi kèm, nên dư luận càng sôi: “Đây là khoan hồng nhân đạo, hay reset lại ván chơi?”
Cái đáng nói là tâm trạng xă hội: chỉ cần một tin “âm thầm” cũng đủ khiến người ta nghĩ ngay tới chuyện luật lệ có thể co giăn, và công lư đôi khi giống đèn giao thông — lúc xanh, lúc đỏ — tùy xe ai đang chạy.

Trịnh Bá Phương: 21 năm tù và cái giá của một câu nói

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương nhận thêm 11 năm tù, nâng tổng mức án lên 21 năm tù và 5 năm quản chế, gây chấn động các không gian mạng quan tâm đến quyền con người. Người ta hỏi nhau: “Một khẩu hiệu, một quan điểm… ghép vào tội danh ǵ để ra cái án dài đến vậy?”
Báo lề trái gọi đó là “ăn chồng án – kỷ nguyên đàn áp tăng cường”. C̣n nhiều người chỉ thốt được một câu cay đắng: “Một câu nói, trả giá bằng cả đời người.”

“Nỗi Buồn Chiến Tranh” bị phản bác: chiến tranh qua rồi, nỗi sợ sự thật th́ chưa

Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn phản bác việc vinh danh “Nỗi Buồn Chiến Tranh” của Bảo Ninh, khơi lại câu hỏi cũ: ai có quyền định nghĩa kư ức chiến tranh? Một cuốn tiểu thuyết được nhiều người công nhận về giá trị nghệ thuật, nhưng vẫn bị soi bằng… lập trường.
Dân mạng kết luận chua chát: chiến tranh đă qua, nhưng cuộc chiến giành quyền kể lại sự thật — dường như vẫn chưa kết thúc.

Quốc khánh 2/9 tṛn 80 năm và vụ “tiền hỗ trợ A80”: lư tưởng lớn, phong b́ nhỏ

Giữa không khí tưng bừng kỷ niệm 80 năm Quốc khánh, một câu chuyện gây phẫn nộ lan nhanh: sinh viên tham gia phục vụ hoạt động A80 bức xúc v́ tiền hỗ trợ mập mờ, chậm trễ, thiếu minh bạch; rồi câu chuyện leo thang thành điều tra, khởi tố. Meme chạy khắp nơi: “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc… trừ tiền công.”
Một lễ kỷ niệm th́ rực rỡ, nhưng bài học lại rất đời: khẩu hiệu có thể to, nhưng sự tử tế trong chi trả mới là thứ người ta nhớ lâu.

Năm 2025 cho thấy một nghịch lư: dù luôn nơm nớp sợ “một cái án” v́ lỡ lời, mạng xă hội vẫn t́m cách phản biện bằng tiếng cười. Nhưng đó không phải thứ cười vô tư. Đó là tiếng cười của người bị dồn vào góc: cười để khỏi nghẹn, cười để khỏi phát điên, cười như một cách tự vệ trước thực tại ngày càng phi lư.

Và đáng sợ nhất là khi những câu nói tưởng “nội bộ” có thể vụt thành biểu tượng khủng hoảng niềm tin. Khi meme trở thành nhật kư xă hội, nỗi bức xúc đă thành… văn hóa.


All times are GMT. The time now is 18:02.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.09543 seconds with 9 queries